Thứ Năm, 7 tháng 4, 2016

QUẢNG ĐẠI GIÚP ĐỠ

Thứ Sáu tuần II mùa Phục sinh
Lời Chúa: 
 Ga 6,1-15
"Ở đây có một bé trai có năm chiếc bánh lúa mạch và hai con cá, nhưng bấy nhiêu thì thấm vào đâu cho từng ấy người." (Ga 6,9)


Hé lộ cuộc sống của cậu bé từng bị bỏ đói chấn động thế giới


Cách đây không lâu, cả thế giới vỡ òa vì xúc động trước hình ảnh mập mạp của một em bé Châu Phi từng bị bỏ đói bơ vơ, vất vưởng. Chỉ vì dân làng nghi ngờ em là phù thủy, cậu bé mới 2 tuổi này đã phải lang thang ngoài đường trong bộ dạng gầy gò trơ xương đầy ám ảnh. May mắn thay, em đã được một nữ tình nguyện viên cứu giúp và sau hơn 1 tháng ở trong trại mồ côi, em đã trở thành một cậu bé khỏe mạnh, bụ bẫm và có cuộc sống vui vẻ, hạnh phúc hơn. Nữ tình nguyện viên đặt cho em một cái tên thật đẹp và ý nghĩa: Hope (hy vọng).

Liên quan đến bài đọc hôm nay. Nhìn thấy dân chúng theo Chúa, mà bị đói khát, Chúa đã làm phép lạ cho năm ngàn người ăn no nê, không còn đói nữa. Chua lo cho chúng ta từ phần hồn đến phần xác.


Dân chúng thấy dấu lạ Đức Giêsu làm thì nói:
"Hẳn ông này là vị ngôn sứ,
Đấng phải đến thế gian!" (Ga 6,14)
Đến trần gian với sứ mạng Chúa Cha trao phó là cứu độ nhân loại khỏi nô lệ tội lỗi, nghĩa là chủ yếu về mặt tâm linh, nhưng không vì thế mà Chúa Giêsu quên đi nhu cầu thể chất của con người.
Thật vậy, Tin Mừng hôm nay thuật lại: khi “nhìn thấy đông đảo dân chúng đến với mình”, Ngài liền hỏi môn đệ: “Ta mua đâu ra bánh cho họ ăn đây?” Thật ra, Ngài có thể để mặc họ trở về nhà với cái bụng lép xẹp, và chắc chắn chẳng ai lên tiếng trách móc Ngài. Nhưng Ngài không làm thế. Tình thương và sự nhạy cảm đối với đau khổ và hạnh phúc của con người đã thúc đẩy Ngài đáp ứng nhu cầu của họ. Đã khiến Ngài luôn sẵn sàng “mở rộng bàn tay và thi ân” cho chúng ta, điều quan trọng là chúng ta có sẵn sàng “mở rộng bàn tay, cõi lòng của mình” để đón Ngài vào cuộc đời của chúng ta hay không mà thôi.
Bí tích Thánh Thể chính là một phép lạ mà Chúa Giêsu đang thực hiện mỗi ngày để từng người chúng ta có được nguồn lương thực. Thế nhưng, vẫn còn rất nhiều người ở giữa chúng ta đi tham dự Thánh lễ nhưng lại chẳng cần hiệp lễ. Như vậy, chúng ta có khác gì một người đi tham dự một bữa tiệc, nhưng đến nơi, chẳng chịu ăn, cứ ngồi nhìn người khác ăn, thì điều chắc chắn là sau đó, phải mang bụng đói trở về nhà. Và nhiều lần “nhịn đói” như thế, sẽ trở thành “suy dinh dưỡng”, và hậu quả tất yếu đối với những người “suy dinh dưỡng” là họ sẽ không đủ sức để làm bất cứ việc lành nào, và rất dễ mắc bệnh, tức là phạm tội khi bị các “vi trùng” là các cơn cám dỗ của ma quỷ tấn công.
Chớ gì, khi tham dự Thánh lễ, tất cả chúng ta đều mở rộng tâm hồn mình để sẵn sàng đón Chúa vào lòng. Để một khi được liên kết cùng Chúa, chúng ta cũng biết mặc lấy tâm tình của Ngài, là tiếp tục lo lắng và chia sẻ cho anh em đồng loại. Và như vậy trong Chúa, chúng ta vượt qua được khó khăn và trở ngại trong cuộc sống. Và chúng ta tất cả đều được no thoả không chỉ bánh phần xác mà còn là lương thực nuôi sống linh hồn. Amen.


THỨ SÁU TUẦN 2 PHỤC SINH
Ga 6,1-15
1 Khi ấy, Chúa Giêsu đi sang bên kia biển Galilêa, cũng gọi là Tibêria. 2 Có đám đông dân chúng theo Người, vì họ đã thấy những phép lạ Người làm cho những kẻ bệnh tật. 3 Chúa Giêsu lên núi và ngồi đó với các môn đệ. 4 Lễ Vượt Qua là đại lễ của người Do-thái đã gần tới. 5 Chúa Giêsu ngước mắt lên và thấy đám rất đông dân chúng đến với Người. Người hỏi Philipphê: "Ta mua đâu được bánh cho những người này ăn?" 6 Người hỏi như vậy có ý thử ông, vì chính Người đã biết việc Người sắp làm. 7 Philipphê thưa: "Hai trăm bạc bánh cũng không đủ để mỗi người được một chút".
8 Một trong những môn đệ, tên là Anrê, em ông Simon Phêrô, thưa cùng Người rằng: 9 "Ở đây có một bé trai có năm chiếc bánh lúa mạch và hai con cá, nhưng bấy nhiêu thì thấm vào đâu cho từng ấy người". 10 Chúa Giêsu nói: "Cứ bảo người ta ngồi xuống". Nơi đó có nhiều cỏ, người ta ngồi xuống, số đàn ông độ năm ngàn. 11 Bấy giờ Chúa Giêsu cầm lấy bánh và khi đã tạ ơn, Người phân phát cho các kẻ ngồi ăn, và cá cũng phân phát như thế, ai muốn bao nhiêu tuỳ thích. 12 Khi họ đã no nê, Người bảo các môn đệ: "Hãy thu lấy những miếng còn lại, kẻo phí đi". 13 Họ thu lại mười hai thúng đầy bánh vụn do năm chiếc bánh lúa mạch người ta đã ăn mà còn dư.
14 Thấy phép lạ Chúa Giêsu đã làm, người ta đều nói rằng: "Thật ông này là Đấng Tiên tri phải đến trong thế gian". 15 Vì Chúa Giêsu biết rằng người ta sẽ đến bắt Người để tôn làm vua, nên Người lại trốn lên núi một mình.
Lạy Chúa, trong một thế giới ngày nay, chúng con gần như đang lao vào tiền bạc, danh vọng là thứ bánh ăn rồi lại đói mà quên đi Thiên Chúa là Đấng đã dựng nên chúng con. Xin cho chúng con biết quay trở về với Ngài để được ăn thứ Bánh Trường Sinh là thứ bánh không bao giờ phải đói.

Lạy Chúa, mỗi khi chúng con được quây quần bên bàn tiệc Thánh Thể, để được ăn Bánh Trường Sinh. Xin cho chúng con cũng biết trở nên tấm bánh bẻ ra cho anh chị em con. Amen
 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét