Chủ Nhật, 5 tháng 7, 2026

CHẠM ĐẾN. 06/07 – THỨ HAI TUẦN XIV MÙA THƯỜNG NIÊN - NĂM A. LỜI CHÚA: Mt 9, 18-26 "Con gái tôi vừa mới chết, nhưng xin Ngài đến, nó sẽ sống lại". https://giaophanlongxuyen.org/.../thu-hai-06072026-thu... ************************ 06/07 – THỨ HAI TUẦN XIV MÙA THƯỜNG NIÊN - NĂM A. LỜI CHÚA: Mt 9, 18-26 - "Khi ấy, Chúa Giêsu đang nói, thì có một vị kỳ mục kia đến lạy Người mà thưa rằng: "Lạy Ngài, con gái tôi vừa mới chết, nhưng xin Ngài đến đặt tay trên nó, thì nó sẽ sống lại". Chúa Giêsu chỗi dậy, và cùng với các môn đệ, đi theo ông ấy. Và này có người đàn bà bị bệnh loạn huyết đã mười hai năm, tiến lại đàng sau Người và chạm đến gấu áo Người. Vì bà nghĩ thầm rằng: Nếu tôi được chạm đến áo Người thôi, thì tôi sẽ được khỏi. Chúa Giêsu ngoảnh lại, trông thấy bà ta, liền phán rằng: "Này con, hãy vững lòng. Đức tin của con đã cứu thoát con". Và người đàn bà được khỏi bệnh. Khi Chúa Giêsu đến nhà vị kỳ mục, và thấy những người thổi kèn và đám đông đang xôn xao, thì bảo rằng: "Các ngươi hãy lui ra, con bé không có chết đâu, nó ngủ đó thôi". Họ liền nhạo cười Người. Và khi đã xua đám đông ra ngoài, Người vào cầm tay đứa bé và nó liền chỗi dậy. Tin này đồn đi khắp cả miền ấy." SUY NIỆM: CẦM LẤY TAY. (Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.) Bài Tin Mừng hôm nay là câu chuyện của những bàn tay. Vị thủ lãnh của hội đường có cô con gái mới chết, nhờ ai đó giới thiệu, ông lật đật chạy đến với Đức Giêsu. Lòng tin của ông thật là mạnh, diễn tả qua câu nói: “Xin Ngài đến đặt bàn tay lên cháu, là nó sẽ sống” (c. 18). Ông tin Đức Giêsu có thể cho con ông được hoàn sinh. Ông mời Ngài đến nhà mình chỉ để làm một chuyện là đặt bàn tay. Đặt bàn tay trên một xác chết còn ấm để làm cho nó sống lại. Như thế ông tin vào uy quyền của Đức Giêsu, thể hiện qua bàn tay. Ngài cũng là một ngôn sứ như Êlia hay Êlisa trong Kinh Thánh. Các vị này đều có khả năng hoàn sinh kẻ chết (1V 17, 17-24; 2V 4, 32-37). Đức Giêsu đã mau mắn nhận lời đến nhà ông. Ngài hiểu được nỗi đau của một người cha khi mất đứa con gái nhỏ. Khi đến nhà thì đám tang đã bắt đầu với những người thổi kèn, và một đám đông hiếu kỳ gây ồn ào náo động. Đức Giêsu tiến vào nhà và bảo người ta lui ra khỏi phòng của cô bé: “Con bé có chết đâu, nó đang ngủ đấy !” (c. 24). Khi đám đông bị tống ra rồi, thì Ngài đi vào nơi cô bé nằm. Ngài không đặt bàn tay trên cô như yêu cầu của người cha. Nhưng Ngài cầm lấy bàn tay cô bé, và cô bé đã trỗi dậy (c. 25). Ngài đã đụng đến một xác chết và Ngài đã làm cho nó phục sinh. Đám tang trở thành đám tiệc, làm sao cảm được niềm vui của người cha? Đức Giêsu đem sự sống trở lại, để sự sống thắng cái chết. Trên đường đến nhà vị thủ lãnh, một phụ nữ bị băng huyết đến gặp Ngài. Không gặp diện đối diện, nhưng bà lén đến từ phía sau lưng, bởi lẽ căn bệnh lâu năm này đã làm cho bà ra ô uế, không được đụng đến ai. Cũng như vị thủ lãnh, bà có một niềm tin sắt đá: “Tôi chỉ cần sờ được vào áo choàng của Ngài thôi, là sẽ được cứu” (c. 21). Chẳng phải bà tin vào sức mạnh của cái áo choàng như một thứ ma thuật, nhưng bà tin vào quyền năng của người mặc chiếc áo đó. Bà đã dám đưa tay ra và sờ vào tua áo choàng của Ngài (c. 20). Đức Giêsu nhận ra cái đụng chạm đầy lòng tin của bà. Chính Ngài quay lại, thấy bà và bắt đầu trò chuyện. “Này con, cứ yên tâm, lòng tin của con đã cứu con” (c. 22). Lòng tin của bà đã được nhìn nhận, và bà được cứu từ giờ ấy. Ơn chữa lành đến từ một bàn tay dám đưa ra chạm đến Thiên Chúa. Bài Tin Mừng hôm nay là về chuyện của những bàn tay. Bàn tay quyền năng của Đức Giêsu, bàn tay lạnh giá của cô bé nằm đó, bàn tay rụt rè, e ngại, nhưng cũng rất quả quyết của người phụ nữ ốm đau. Bàn tay là điều kỳ diệu Thiên Chúa tặng ban cho con người. Bao ân sủng đến với tôi qua bàn tay đón lấy Mình Thánh Chúa. Bao điều tốt đẹp tôi trao cho tha nhân qua bàn tay bé nhỏ. Chỉ mong tay tôi đừng bị ô nhơ và đừng khép lại trước người đang xin. CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa Giêsu, con đường dài nhất là con đường từ tai đến tay. Chúng con thường xây nhà trên cát, vì chỉ biết thích thú nghe Lời Chúa dạy, nhưng lại không dám đem ra thực hành. Chính vì thế Lời Chúa chẳng kết trái nơi chúng con. Xin cho chúng con đừng hời hợt khi nghe Lời Chúa, đừng để nỗi đam mê làm Lời Chúa trở nên xa lạ. Xin giúp chúng con dọn dẹp mảnh đất đời mình, để hạt giống Lời Chúa được tự do tăng truởng. Ước gì ngôi nhà đời chúng con được xây trên nền tảng vững chắc, đó là Lời Chúa, Lời chi phối toàn bộ cuộc sống chúng con. Amen. (Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.) Ẩn bớt

Thứ Bảy, 4 tháng 7, 2026

ÁCH TA ÊM ÁI - GÁNH TA NHẸ NHÀNG. 05/07 – CHÚA NHẬT XIV MÙA THƯỜNG NIÊN - NĂM A. LỜI CHÚA: Mt 11, 25-30 "Ta dịu hiền và khiêm nhượng trong lòng". https://giaophanlongxuyen.org/.../-chua-nhat-05072026... ******************************** 05/07 – CHÚA NHẬT XIV MÙA THƯỜNG NIÊN - NĂM A. LỜI CHÚA: Mt 11, 25-30 Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu. - "Khi ấy, Chúa Giêsu lên tiếng nói rằng: "Lạy Cha là Chúa trời đất, Con xưng tụng Cha, vì Cha đã giấu không cho những người hiền triết và khôn ngoan biết những điều ấy, mà lại mạc khải cho những kẻ bé mọn. Vâng, lạy Cha, vì ý Cha muốn như vậy. - Mọi sự đã được Cha Ta trao phó cho Ta. Và không ai biết Con, trừ ra Cha. Và cũng không ai biết Cha, trừ ra Con và kẻ Con muốn mạc khải cho. "Tất cả hãy đến với Ta, hỡi những ai khó nhọc và gánh nặng, Ta sẽ nâng đỡ bổ sức cho các ngươi. Hãy mang lấy ách của Ta và hãy học cùng Ta, vì Ta dịu hiền và khiêm nhượng trong lòng, và tâm hồn các ngươi sẽ gặp được bình an. Vì ách của Ta thì êm ái, và gánh của Ta thì nhẹ nhàng". SUY NIỆM: Ở HIỀN GẶP LÀNH. (Lm. Giuse Tạ Duy Tuyền) Cha ông ta vẫn thường dạy con cái: "Ở hiền gặp lành". Người ăn ở hiền lành, người sống có nhân, có nghĩa ắt trời sẽ ban cho nhiều phúc lộc dư tràn. Ngược lại, nếu sống ác nhân ác đức, trời sẽ quả báo những tai hoạ khó lường. Thế nhưng, hiền lành có phải là "tĩnh tọa như Bụt"? Ai muốn làm gì thì làm hay không? Thưa không, mà hiền lành ở đây là biết sống đúng với vị trí của mình. Là biết sống đúng với phẩm giá của mình. Là biết tôn trọng phẩm giá của mình. Một con người có phẩm giá cao đẹp là một con người có lý trí đủ để suy biết điều hay lẽ phải, có ý chí vững mạnh để không bị sự gian ác làm hại bản thân và tha nhân, có sự chọn lựa đúng đắn và chuẩn mực về cái hay, cái đẹp, cái phải, cái trái. Là người phải biết phân biệt phải quấy. Biết nói không với điều ác. Không thỏa hiệp với gian tà. Vì "im lặng là đồng lõa" và hùa theo là "đồng phạm". Người không có trí khôn, làm theo lời người khác thì không có tội, nhưng người hiền lành không thể làm chuyện ác, chuyện lừa dối để rồi đổ lỗi cho hoàn cảnh. Nếu đổ lỗi cho hoàn cảnh thì trên đời này ai phạm tội cũng vì hoàn cảnh mà ra. "Túng quá hóa liều", "Nóng mất khôn", "Tức nước vỡ bờ". Trong một phân tích về lý do phạm tội của các tù nhân thì có 80% tội nhân cho rằng mình phạm tội là do hoàn cảnh. Như vậy, sự hiền lành là một thái độ sống dung hoà với mọi người. Sự hiền lành sẽ giúp cho con người hành xử theo tình, theo lý và theo lẽ phải nhưng với một thái độ ôn hoà với đầy lòng bác ái bao dung. Hôm nay Chúa nói: "hãy học cùng Ta, vì Ta hiền lành và khiêm nhường trong lòng". Sự hiền lành của Chúa không phải là đi tìm sự thỏa hiệp với thế gian. Chúa không im lặng trước sự dữ. Chúa đã từng lên án gắt gao thói giả hình và gian tà của những kẻ biệt phái. Chúa đã từng xô đuổi con buôn ra khỏi đền thờ. Chính vì những điều Chúa làm, những lời Chúa nói đã ảnh hưởng đến miếng cơm manh áo, đến địa vị, chỗ đứng của các biệt phái mà người ta tìm cách giết Chúa. Sự hiền lành của Chúa là vì công lý mà chịu nhiều thiệt thòi không kháng cự. Vì dám nói sự thật mà phải chết nhục nhã trên cây thập giá, nhưng Ngài không oán hận, và còn xin cùng Chúa Cha tha cho họ vì họ không biết việc họ làm. Chúa đấu tranh nhưng bất bạo động, vì "ai dùng gươm sẽ chết vì gươm", "oán báo oán, oán chập chùng" và còn tha thứ cho sự xúc phạm của tha nhân không chỉ "7 lần mà là 70 lần bảy". Trong tám mối phúc, Chúa đã chúc phúc những cho ai bị bách hại vì lẽ công chính, vì Nườc Trời là của họ. Như thế hiền lành ở đây là sống thật và làm chứng cho sự thật. Không nhượng bộ, không thỏa hiệp với dối gian. Cho dù vì lẽ công chính mà mình bị bách hại, bị thiệt thòi vẫn chấp nhận, vì phần thưởng của chúng ta là Nước trời. Sự hiền lành của Chúa còn hệ tại ở sự cảm thông với lỗi lầm của người khác. Không thành kiến đối với những người bị xã hội ruồng bỏ. Ngài yêu thương họ. Ngài đến để đối thoại với họ. Ngài mở cho họ một con đường mới. Ngài giúp họ làm lại cuộc đời như Madalena, như Giakêu, hay như người thiếu phụ bên bờ giếng Giacóp. Sự hiền lành thường đi song song với khiêm tốn. Hiền lành để tha nhân dễ gần chúng ta và khiêm tốn để ta dễ hòa đồng với tha nhân. Tuy hai nhưng là một mục đích. Tạo cơ hội cho chúng ta đến với tha nhân và tha nhân đến với ta. Kẻ kiêu căng thường phân loại để chơi. Người khiêm nhường thì đối xử mọi người như nhau. Người hiền lành ai cũng muốn tới gần. Kẻ gian ác ai cũng chạy xa. Chúa Giêsu Ngài hiền lành và khiêm nhường nên ai cũng có thể tiếp xúc với Ngài, và Ngài cũng có thể gặp gỡ trao đổi với mọi người. Từ em bé đến người già. Từ người giầu có đến kẻ hèn. Từ người công chính đến tội lỗi. Xin Chúa giúp chúng ta biết học nơi trái tim yêu thương của Chúa: "sự hiền lành và khiêm nhường trong lòng". Ngài không ở trên cao nhưng tự hạ mặc lấy thân phận con người. Ngài còn dạy chúng ta bài học khiêm tốn khi quỳ gối rửa chân cho các môn đệ. Một cử chỉ khiêm tốn đến nỗi Phêrô đã bộc trực thốt lên: "Không đời nào Thầy lại rửa chân cho con sao?". Đó là một sự tự hạ không ủy mị hay luồn cúi mà là bài giáo huấn sống động về tinh thần hy sinh phục vụ lẫn nhau. Ngài đã dạy chúng ta hãy sống đúng với thân phận con người là lệ thuộc vào Chúa. Ngài đã dạy chúng ta hãy hạ mình để sống hòa hợp với tha nhân. Đừng tự cao tự đại để gạt Thiên Chúa ra bên ngoài như Adam - Evà năm xưa chỉ dẫn tới diệt vong. Đừng tự cao tự đại đến nỗi đè bẹp người khác để mình được tôn vinh. Đừng khinh bỉ người tội lỗi, bất hạnh nhưng yêu thương và tôn trọng họ. Và trên hết, hãy mang lấy tâm hồn trẻ thơ để luôn đơn sơ và bé nhỏ trước mặt Chúa, trước mặt tha nhân. Vì sự đơn sơ và bé nhỏ là dấu chỉ đặc thù của sự hiền lành và khiêm nhường trong lòng. Đây cũng là phương thế để chúng ta đón nhận mạc khải Nước Trời và đón nhận tình thương của Chúa tuôn đổ xuống trên cuộc đời chúng ta. CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa Giêsu. Xin cho con trở nên đơn sơ bé nhỏ, nhở đó con dễ nghe được tiếng Chúa nói, dễ thấy Chúa hiện diện và hoạt động trong đời con. Sống giữa một thế giới đầy lọc lừa và đe dọa, xin cho con đừng trở nên cứng cỏi, khép kín và nghi ngờ. Xin dạy con sự hiền hậu để con biết cảm thông và bao dung với tha nhân. Xin dạy con sự khiêm nhu để con dám buông đời con cho Chúa. Cuối cùng, xin cho con sự bình an sâu thẳm, vui tươi đi trên con đường hẹp với Ngài, hạnh phúc và được cùng Ngài chịu khổ đau. Amen. Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ.

Thứ Năm, 2 tháng 7, 2026

ĂN CHAY ĐẸP LÒNG CHÚA. 04/07 – THỨ BẢY ĐẦU THÁNG TUẦN XIII MÙA THƯỜNG NIÊN - NĂM A. LỜI CHÚA: Mt 9, 14-17 "Làm sao các phù rể có thể buồn rầu khi tân lang còn đang ở với họ". https://giaophanlongxuyen.org/.../thu-bay-04072026-thu... ************************* 04/07 – THỨ BẢY ĐẦU THÁNG TUẦN XIII MÙA THƯỜNG NIÊN - NĂM A. LỜI CHÚA: Mt 9, 14-17 - "Khi ấy, Chúa Giêsu sang miền Giêsarênô, các môn đệ Gioan đến gặp Người mà hỏi: "Tại sao chúng tôi và những người biệt phái thì giữ chay, còn môn đệ của Ngài lại không?" Chúa Giêsu nói với họ rằng: "Làm sao các khách dự tiệc cưới có thể buồn rầu khi tân lang đang còn ở với họ? Rồi sẽ có ngày tân lang ra đi, bấy giờ họ mới giữ chay. Không ai lấy vải mới mà vá vào áo cũ, vì miếng vải mới làm áo dúm lại, và chỗ rách lại càng tệ hơn. Người ta cũng không đổ rượu mới vào bầu da cũ, chẳng vậy, bầu da vỡ, rượu đổ ra, và bầu da hư mất. Nhưng rượu mới thì đổ vào bầu da mới, và cả hai được nguyên vẹn". SUY NIỆM: GIỮ ĐƯỢC CẢ HAI. (Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.) Mỗi năm người Do thái dành một ngày chính thức để cả nước ăn chay. Đó là ngày lễ Xá tội (Lv 23, 29). Tuy nhiên cũng có những ngày ăn chay khác có tính tập thể để kỷ niệm những biến cố đau buồn của dân tộc. Ngôn sứ Giôen đã mời người ta ăn chay, khóc lóc và than van (Ge 2, 12). Vào thời Đức Giêsu, các môn đệ của Gioan Tẩy Giả và nhóm Pharisêu còn ăn chay do lòng đạo đức riêng, có người hai lần một tuần (Lc 18, 12). Nhìn chung bầu khí ăn chay không phải là bầu khí vui tươi phấn khởi. Bởi đó có người cố mang bộ mặt rầu rĩ để khoe là mình đang ăn chay. Trong bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu bị các môn đệ của Gioan tra hỏi về chuyện tại sao các môn đệ của Ngài lại không ăn chay như họ (c. 14). Đối với họ ăn chay là một việc đạo đức quan trọng, không thể thiếu trong đời sống của một nhóm như nhóm các môn đệ Đức Giêsu. Đức Giêsu đã trả lời họ bằng một câu hỏi khác. Gián tiếp Ngài nhận mình là chàng rể, các môn đệ là khách dự tiệc cưới. Chính vì thế chuyện ăn chay than khóc hoàn toàn không hợp chút nào. Bầu khí vui tươi là nét đặc trưng của thời kỳ Đấng Mêsia đến. Đúng là cần phải sám hối, vì Nước Trời đã đến rồi (Mt 4, 17), nhưng Nước Trời được ví như một tiệc cưới lớn (Mt 22, 1-14; 25, 1-13), nên phải đón lấy Nước này trong niềm vui của ngày hội. Chỉ khi nào chàng rể Giêsu bị đem đi trong cuộc Khổ nạn, khi ấy các môn đệ của Ngài mới ăn chay. Các Kitô hữu sơ khai vẫn giữ việc ăn chay (Cv 13, 2; 14, 23; 2 Cr 6, 5) đặc biệt vào những ngày thứ tư và thứ sáu (sách Điđakhê 8, 1), thay vì thứ hai và thứ năm như người Do thái. Nhưng họ ăn chay không phải để chờ một Đấng chưa đến, mà để chuẩn bị lòng mình đón đợi một Đấng sắp lại đến trong vinh quang. Đức Giêsu đem đến những giáo huấn và tinh thần mới mẻ. Liệu có thể ghép những cái mới đó vào cái khung của lối sống cũ không? Bằng hai ví dụ, Ngài cho thấy điều đó khó thực hiện và gây nguy hại. Miếng vải mới được vá vào chiếc áo cũ, sẽ co lại và làm áo rách thêm. Rượu mới được đổ vào bầu da cũ, thì bầu sẽ bị nứt mà rượu lại chảy ra. Đối với Đức Giêsu, muốn giữ được cả bầu lẫn rượu mới, thì cần có bầu mới. Bầu mới chính là cách sống mới Luật Tôra của Thiên Chúa như đã được Ngài giải thích lại trong Bài Giảng trên núi. Kitô hữu được định nghĩa là những người luôn sống trong niềm vui, bất chấp những bách hại và giá phải trả để làm môn đệ Đức Giêsu. Chàng rể đã bị đem đi, nhưng Chàng rể vẫn đang ở lại (Mt 28, 20). Bầu khí của tiệc cưới và rượu mới vẫn là bầu khí của mọi cộng đoàn Kitô hữu hôm nay. CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, Xin dạy con luôn tươi tắn và dịu dàng trước mọi biến cố của cuộc sống, khi con gặp thất vọng, gặp người hờ hững vô tâm, hay gặp sự bất trung, bất tín nơi những người con tin tưởng cậy dựa. Xin giúp con gạt mình sang một bên để nghĩ đến hạnh phúc người khác, giấu đi những nỗi phiền muộn của mình để tránh cho người khác phải đau khổ. Xin dạy con biết tận dụng đau khổ con gặp trên đời, để đau khổ làm con thêm mềm mại, chứ không cứng cỏi hay cay đắng, làm con nhẫn nại chứ không bực bội, làm con rộng lòng tha thứ, chứ không hẹp hòi hay độc đoán, cao kỳ. Ước gì không ai sút kém đi vì chịu ảnh hưởng của con, không ai giảm bớt lòng thanh khiết, chân thật, lòng cao thượng, tử tế, chỉ vì đã là bạn đồng hành của con trong cuộc hành trình về quê hương vĩnh cửu. Khi con loay hoay với bao nỗi lo âu bối rối, xin cho con có lúc thì thầm với Chúa một lời yêu thương. Ước chi đời con là cuộc đời siêu nhiên, tràn trề sức mạnh để làm việc thiện, và kiên quyết nhắm tới lý tưởng nên thánh. Amen. (dịch theo Learning Christ)

Thứ Tư, 1 tháng 7, 2026

CON ĐƯỜNG THEO CHÚA. 03/07 – THỨ SÁU ĐẦU THÁNG TUẦN XIII MÙA THƯỜNG NIÊN - NĂM A. – THÁNH TÔMA, TÔNG ĐỒ - LỄ KÍNH. LỜI CHÚA: Ga 20, 24-29 "Lạy Chúa con, lạy Thiên Chúa của con!" https://giaophanlongxuyen.org/.../thu-sau-03072026-thu... ********************* 03/07 – THỨ SÁU ĐẦU THÁNG TUẦN XIII MÙA THƯỜNG NIÊN - NĂM A. – THÁNH TÔMA, TÔNG ĐỒ - LỄ KÍNH. * Vào lúc Đức Giêsu chịu thương khó và phục sinh, khuôn mặt của thánh Tôma nổi bật. Trong bữa ăn tối, đáp lại thắc mắc của Tôma, Đức Giêsu nói: “Chính Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống” (Ga 14,6). Khi nghe nói Đức Giêsu đã phục sinh, vị tông đồ này không tin ngay. Mãi tới lúc Đức Giêsu cho Tôma thấy tay và cạnh sườn bị đâm thủng, Tôma mới tuyên xưng: “Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con” (Ga 20,28). Theo truyền khẩu thì thánh nhân đã đi loan báo Tin Mừng cho dân Ấn Độ. Từ thế kỷ 4, người ta mừng ngày rước hài cốt của ngài về Ê-đét-xa, tức là ngày 3 tháng 7. LỜI CHÚA: Ga 20, 24-29 - "Bấy giờ trong Mười Hai Tông đồ, có ông Tôma gọi là Điđymô, không ở cùng với các ông, khi Chúa Giêsu hiện đến. Các môn đệ khác đã nói với ông rằng: “Chúng tôi đã xem thấy Chúa”. Nhưng ông đã nói với các ông kia rằng: “Nếu tôi không nhìn thấy vết đinh ở tay Người, nếu tôi không thọc ngón tay vào lỗ đinh, nếu tôi không thọc bàn tay vào cạnh sườn Người thì tôi không tin”. Tám ngày sau, các môn đệ lại họp nhau trong nhà, và có Tôma ở với các ông. Trong khi các cửa vẫn đóng kín, Chúa Giêsu hiện đến đứng giữa mà phán: “Bình an cho các con”. Đoạn Người nói với Tôma: “Hãy xỏ ngón tay vào đây và hãy xem tay Thầy; hãy đưa bàn tay con ra và xỏ vào cạnh sườn Thầy; chớ cứng lòng, nhưng hãy tin”. Tôma thưa rằng: “Lạy Chúa con, lạy Thiên Chúa của con!” Chúa Giêsu nói với ông: “Tôma, vì con đã thấy Thầy nên con đã tin. Phúc cho những ai đã không thấy mà tin”. SUY NIỆM: LỄ THÁNH TÔMA. (tonggiaophanhanoi.org) Trong một căn phòng hậu phẫu, có nhiều bệnh nhân với những bệnh lý khác nhau. Các bệnh nhân thường hay kêu la đau đớn và tỏ vẻ khó chịu với thân nhân của mình. Tuy nhiên, những người hiện diện ở đó thật ngỡ ngàng khi nhìn thấy và chứng kiến một bệnh nhân trạc tuổi 60, ông không kêu ca, không trách móc, nhưng có lúc lại nở nụ cười tươi. Hỏi thăm, mới biết ông là người Công Giáo và phải mổ để cắt thận vì sỏi quá nhiều. Trong lúc trò chuyện, có một người hỏi thăm ông: “Tại sao các bệnh nhân khác thì đau đớn và kêu la, còn ông thì không?” Trong tiếng nói nhỏ nhẹ, ông nói: “Mỗi lần cơn đau đến với tôi, tôi nhớ đến Chúa chịu đóng đinh. Ngài còn đau đớn hơn tôi nhiều, vì thế, tôi luôn cầu xin Chúa giúp sức để vượt qua cơn đau và tôi cũng xin Chúa cho mình được thông phần đau khổ với Ngài”. Thật tuyệt vời, Đức Giêsu là điểm tựa của ông, và cuộc thương khó, cái chết của Ngài đã làm cho ông can đảm, vui vẻ đón nhận đau đớn vì lòng yêu mến Chúa. Tin Mừng hôm nay trình thuật cuộc đối thoại giữa thánh Tôma và các Tông đồ khác, hẳn ai cũng biết ngài là người cứng lòng tin, bởi vì thánh nhân đã từng nói: “Nếu tôi không nhìn thấy vết đinh ở tay Người, nếu tôi không thọc ngón tay vào lỗ đinh, nếu tôi không thọc bàn tay vào cạnh sườn Người thì tôi không tin”. Như vậy, với ngài, không thấy là không tin. Thấy thì mới tin. Niềm tin của Tôma chính là: tay phải sờ, mắt phải thấy thì mới có sự thuyết phục. Niềm tin của thánh nhân là niềm tin của lý trí. Tuy nhiên, Đức Giêsu muốn Tôma, các Tông đồ khác và cả chúng ta ngày hôm nay phải đạt tới mức độ vượt lên trên những gì là khả giác của đời thường, để tiến tới một đức tin trưởng thành, tức là không thấy mà vẫn tin: “Phúc cho những ai không thấy mà tin”. Mong thay lời tuyên tín của thánh Tôma khi xưa: “Lạy Chúa con, lạy Thiên Chúa của con!” cũng là lời cầu nguyện và xác tín của mỗi chúng ta, và, lời chúc phúc của Đức Giêsu cho Tôma: “Phúc cho những ai đã không thấy mà tin” cũng là lời chúc phúc cho chúng ta hôm nay. CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa Giêsu, đức tin của chúng con còn non yếu, xin Chúa giúp cho đức tin của chúng con được lớn mạnh và trưởng thành. Xin cho chúng con tin tưởng vào Lời Chúa và những lời dạy của Giáo Hội. Xin cho chúng con biết luôn tìm đến Chúa như là điểm tựa của cuộc đời chúng con. Amen. (tonggiaophanhanoi.org) Ẩn bớt

Thứ Ba, 30 tháng 6, 2026

CHÚA CÓ QUYỀN THA TỘI. 02/07 – THỨ NĂM ĐẦU THÁNG TUẦN XIII MÙA THƯỜNG NIÊN - NĂM A. LỜI CHÚA: Mt 9, 1-8. "Họ tôn vinh Thiên Chúa đã ban cho loài người quyền năng như thế". https://giaophanlongxuyen.org/.../thu-nam-02072026-thu... ******************** 02/07 – THỨ NĂM ĐẦU THÁNG TUẦN XIII MÙA THƯỜNG NIÊN - NĂM A. LỜI CHÚA: Mt 9, 1-8. - "Khi ấy, Chúa Giêsu xuống thuyền, vượt biển mà về thành của Người. Bấy giờ người ta đem đến cho Người một kẻ bất toại nằm trên giường. Thấy họ có lòng tin, Chúa Giêsu nói với người bất toại rằng: "Hỡi con, con hãy vững tin, tội con được tha rồi". Bấy giờ mấy luật sĩ nghĩ thầm rằng: "Ông này nói phạm thượng". Chúa Giêsu biết ý nghĩ của họ liền nói: "Tại sao các ngươi suy tưởng những sự xấu trong lòng? Bảo rằng "Tội con được tha rồi", hay nói "Hãy chỗi dậy mà đi", đàng nào dễ hơn? Nhưng (nói thế là) để các ngươi biết rằng trên đời này Con Người có quyền tha tội". Bấy giờ Người nói với người bất toại: "Con hãy chỗi dậy, vác giường mà về nhà con". Người ấy chỗi dậy và đi về nhà. Thấy vậy dân chúng sợ hãi và tôn vinh Thiên Chúa đã ban cho loài người quyền năng như thế...". SUY NIỆM: THẤY HỌ CÓ LÒNG TIN. (Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.) Khiêng một người bất toại trên một cái giường là điều không dễ. Chẳng biết có mấy người khiêng và khiêng bao xa? Chẳng rõ tương quan giữa họ ra sao, có phải là bạn bè, họ hàng không? Có điều chắc là anh bất toại không thể tự mình đến với Thầy Giêsu được. Chân của anh có vấn đề, và thời ấy không có xe lăn như bây giờ. Anh cần đến sự giúp đỡ của bạn bè quen biết. Và đã có những người đáp lại vì tình thương đối với anh chịu tật nguyền. Rồi đã có một cuộc hẹn, và sau đó cả nhóm lên đường. Tình bạn làm cho đường đến nhà của Thầy Giêsu ở Caphácnaum gần hơn. Nhưng vất vả, nhọc nhằn thì vẫn không tránh được. Đưa người bất toại đến với Thầy Giêsu quả là một kỳ công, vì trong Tin Mừng theo thánh Máccô, họ đã phải đưa người bệnh xuống qua một lỗ thủng ở trên mái nhà, bởi lẽ không có đường nào khác ! (Mc 2, 4). Dù sao Thầy Giêsu cũng đã thấy lòng tin của họ (c. 2). Lòng tin là cái bên trong, nhưng được lộ ra ngoài. Cả người bất toại lẫn các người khiêng đều có chung một lòng tin. Tin rằng đến với Thầy Giêsu là thế nào cũng được khỏi. Họ nuôi một niềm hy vọng lớn: khi trở về không phải khiêng nhau nữa. Anh bất toại có thể đi được bằng đôi chân của chính mình, và đi ngang hàng với những người bạn khác. Tin, yêu và hy vọng là những tâm tình có trong tim của nhóm bạn này. Không có những điều đó thì cũng chẳng có phép lạ khỏi bệnh. Ơn Thiên Chúa vẫn đến với con người ngang qua lòng tốt của con người. Nhưng lạ thay Thầy Giêsu lại có vẻ không màng đến chuyện chữa bệnh. Thầy nói với người bất toại: “Các tội của anh được tha thứ” (c. 2). Ơn đầu tiên người bất toại nhận được là một ơn mà anh không xin, ơn đó không phải nơi thân xác, nhưng nơi linh hồn. Hẳn Thầy Giêsu không có ý nói rằng anh bị tật là vì đã phạm tội. Nhưng Ngài muốn cho thấy uy quyền của lời Ngài nói. Lời này có thể tha tội và lời này cũng có thể chữa lành. Nếu các kinh sư nghĩ rằng Ngài đã nói phạm thượng (c. 3), dám tiếm quyền tha tội dành cho một mình Thiên Chúa, thì Ngài sẽ chứng tỏ cho họ thấy Ngài có quyền tha tội dưới đất. Ngài bảo anh bất toại: “Đứng dậy, vác chõng mà đi về nhà” (c. 6). Ngài đã không chọn điều dễ hơn (c. 5), điều khó kiểm chứng. Anh bất toại đã đứng dậy và đi về nhà cùng với các bạn của anh. Anh đã được hơn cả điều anh mong ước, đó là hồn an xác mạnh. Đức Giêsu có quyền giải phóng ta khỏi bệnh tật và tội lỗi. Tội lỗi cũng làm ta bất toại, không đến được với Thiên Chúa và tha nhân. Nhưng Đức Giêsu đã muốn chia sẻ quyền này cho “loài người” (c. 😎. Môn đệ của Ngài vẫn làm thừa tác vụ chữa lành và tha tội cho đến tận thế. CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã giúp cho bao người què đi được trên đôi chân của mình. Chúa đã làm cho người bất toại nằm chờ đợi nhiều năm bên hồ nước bất ngờ trỗi dậy, vác chõng và bước đi. Chúa đã làm cho người bất toại mà bạn bè vất vả đưa xuống từ lỗ hổng của mái nhà, được khỏi bệnh, lòng bình an vì được tha thứ. Chúa đã cho kẻ bại tay được đưa tay ra và tay anh trở lại bình thường. Bất toại trên thân xác thật là điều đáng sợ. Nhưng đáng sợ hơn là thứ bất toại của tâm hồn. Có thứ bất toại làm chúng con không đến được với người khác, dù nhà họ ở kế bên nhà chúng con, không đến được với Chúa, dù Chúa vẫn luôn chờ đợi. Có thứ bất toại làm chúng con không thể đưa tay ra để bắt tay người đối diện hay để chia sẻ một món quà. Có thứ bất toại làm trái tim chúng con khô cứng, hững hờ trước nỗi đau của người anh em. Xin giúp chúng con ra khỏi những thành kiến và mặc cảm, thù oán và ghen tương, để chuyển động mềm mại hơn dưới sự tác động của Chúa. Xin cũng giúp chúng con biết khiêm tốn nhìn nhận sự bại liệt của mình, và chấp nhận để người khác đưa mình đến gặp Chúa. Amen. (Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.)

Thứ Hai, 29 tháng 6, 2026

CHÚA CHỮA HAI NGƯỜI BỊ QUỶ ÁM. 01/07 – THỨ TƯ TUẦN XIII MÙA THƯỜNG NIÊN - NĂM A. LỜI CHÚA: Mt 8,28-34 "Ông đến lúc này để hành hạ các quỷ". https://giaophanlongxuyen.org/.../thu-tu-01072026-thu-tu... ********************** 01/07 – THỨ TƯ TUẦN XIII MÙA THƯỜNG NIÊN - NĂM A. LỜI CHÚA: Mt 8,28-34 = "Khi ấy, Chúa Giêsu lên thuyền sang bờ bên kia, đến miền Giêrasa, thì gặp hai người bị quỷ ám từ các mồ mả đi ra, chúng hung dữ đến nỗi không ai dám qua đường ấy. Và chúng kêu lên rằng: "Lạy Ông Giêsu, Con Thiên Chúa, chúng tôi có can chi đến ông? Ông đến đây để hành hạ chúng tôi trước hạn định sao?". Cách đó không xa có một đàn heo lớn đang ăn. Các quỷ nài xin Người rằng: "Nếu ông đuổi chúng tôi ra khỏi đây, thì xin cho chúng tôi nhập vào đàn heo". Người bảo chúng rằng: "Cứ đi". Chúng liền ra khỏi đi nhập vào đàn heo. Tức thì cả đàn heo, từ bờ dốc thẳng, nhào xuống biển và chết chìm dưới nước. Các người chăn heo chạy trốn về thành, báo tin ấy và nói về các người bị quỷ ám. Thế là cả thành kéo ra đón Chúa Giêsu. Khi gặp Người, Họ xin Người rời khỏi vùng của họ.". SUY NIỆM: ĐẤNG UY QUYỀN TRÊN QUỶ DỮ. (TGM Giuse Nguyễn Năng) Sứ điệp: Chúa Giêsu là Đấng uy quyền mạnh mẽ giải thoát ta khỏi ách thống trị của quỷ dữ. So với sự tự do và bình an của Chúa đem lại, sự thiệt hại vật chất dù lớn đến đâu cũng chẳng đáng kể là bao. CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa Giêsu, nhìn vào hai người bị quỷ ám ở miền Ga-da-ra, con nghĩ đến thân phận tội lỗi của đời con. Cũng như họ, thân xác và linh hồn con mòn mỏi vì sống trong cô đơn, oán giận, tăm tối, sống tách biệt và gây sợ hãi cho nhiều người chung quanh. Nhưng lạy Chúa, cũng như họ, con dám đứng ra để đón tiếp Chúa, vì con tin Chúa là Đấng quyền năng. Chỉ có Chúa mới có thể giải thoát con khỏi ách thống trị của quỷ dữ. Con tin Chúa sẽ đem lại cho con tự do và sự bình an sâu thẳm. Chính Chúa sẽ trả lại cho con một đời sống trong niềm vui và tình yêu. Con sẽ không còn là người làm cho người khác kinh hãi và xa lánh nữa. Xin Chúa đừng xa lánh con, nhưng hãy đến ở bên con, nâng đỡ con, và ban cho con sức mạnh để chiến thắng tội lỗi. Bởi vì con tin rằng: nếu con biết cậy dựa nơi quyền năng Chúa, nếu con mở lòng đón nhận ơn Chúa, thì con sẽ loại trừ được quỷ dữ của đam mê dục vọng, con sẽ chiến thắng được quỷ dữ của tính mê nết xấu. Lạy Chúa Giêsu, để được sống trong tự do và bình an, con biết sẽ phải hy sinh. Nhưng dù có thiệt hại về vật chất lớn lao như dân thành Ga-da-ra, con vẫn hân hoan vui sướng, vì biết rằng tự do và bình an Chúa ban cho con vẫn quý hơn bội phần. Xin đừng để con vì nuối tiếc những sự trần gian, mà để cho quỷ dữ thống trị mãi mãi. Lạy Chúa, xin thương xót con. Amen. Ghi nhớ: “Ông đến lúc này để hành hạ các quỷ”. (TGM Giuse Nguyễn Năng).

Chủ Nhật, 28 tháng 6, 2026

THEO CHÚA - KHÔNG SỢ . 30/06 – THỨ BA TUẦN XIII MÙA THƯỜNG NIÊN - NĂM A. LỜI CHÚA: Mt 8, 23-27 "Người chỗi dậy, truyền lệnh cho gió và biển, và biển yên lặng như tờ". https://giaophanlongxuyen.org/.../thu-ba-30062026-thu-ba... *************************** 30/06 – THỨ BA TUẦN XIII MÙA THƯỜNG NIÊN - NĂM A. LỜI CHÚA: Mt 8, 23-27 - "Khi ấy, Chúa Giêsu xuống thuyền, có các môn đệ theo Người. Và đây biển động dữ dội, đến nỗi sóng phủ lên thuyền, thế mà Người vẫn ngủ. Các môn đệ lại gần đánh thức Người dậy mà rằng: "Lạy Thầy, xin cứu lấy chúng con kẻo chết mất!" Chúa phán: "Hỡi những kẻ yếu lòng tin! Sao các con nhát sợ?" Bấy giờ Người chỗi dậy, truyền lệnh cho gió và biển. Và biển yên lặng như tờ! Cho nên những người ấy kinh ngạc mà rằng: "Ông này là ai mà gió và biển đều vâng phục?" SUY NIỆM: THIÊN CHÚA LÀ CHÚA TỂ. (TGM Giuse Ngô Quang Kiệt) Đời sống được ví như con thuyền vượt biển. Luôn tràn đầy sóng gió. Có rất nhiều khó khăn thử thách. Nhưng Thiên Chúa là Chúa Tể muôn loài. Vận mệnh chúng ta ở trong tay Thiên Chúa. Mọi thế lực trần gian phải tùng phục Thiên Chúa. Vì thế nếu ta ở trong Chúa. Ở với Chúa. Ở bên Chúa. Ta sẽ bình an vô sự. Nếu có hiểm nguy Chúa cũng sẽ giúp ta vượt qua. Hôm nay các tông đồ vượt biển. “Bỗng nhiên biển động mạnh khiến sóng ập vào thuyền”. Các tông đồ sợ hãi. Nhưng Chúa Giê-su nói: “Sao nhát thế, hỡi những kẻ kém lòng tin! Rồi Người trỗi dậy, ngăm đe gió và biển: biển lặng như tờ”. Thiên nhiên tùng phục Chúa. Sóng và biển phải vâng lệnh Chúa. Chúa cứu thoát chúng con. Vì Chúa là Chúa Tể muôn loài. Nhưng khi con người phạm tội, Chúa phải trừng phạt. Đó là trường hợp Xơ-đôm và Gô-mô-ra. “Đức Chúa làm mưa diêm sinh và lửa từ Đức Chúa, từ trời, xuống Xơ-đôm và Gô-mô-ra. Người phá đổ các thành ấy và cả Vùng, cùng với toàn thể dân cư các thành ấy và cây cỏ trên đất”. Vì khi phạm tội họ ra khỏi Chúa. Chống lại Chúa. Không có Chúa họ phải chết. Áp-ra-ham luôn ở trong Chúa. Ở bên Chúa. Ở với Chúa. Nên Chúa nghe lời ông cầu nguyện. Cứu ông Lót là cháu ông Áp-ra-ham> “Như vậy, khi Thiên Chúa phá huỷ các thành trong cả Vùng, Thiên Chúa đã nhớ đến ông Áp-ra-ham và đã cứu ông Lót khỉ cuộc tàn phá”. Ai ở trong Chúa sẽ được cứu. Ai ở ngoài Chúa sẽ điêu tàn. Vì Chúa là Chúa Cả Trời Đất (năm lẻ). Đó là điều A-mốt nhắc nhở cho dân Ít-ra-en. Thiên Chúa là Chúa Tể. “Giả như tai hoạ xảy ra trong thành, lẽ nào lại không do Đức Chúa? Vì Đức Chúa là Chúa Thượng không làm điều gì mà không bày tỏ kế hoạch của Người cho các ngôn sứ, tôi tớ của Người được biết”. Ít-ra-en đã được cứu thoát. Cần phải nhớ thân phận mong manh bọt bèo của mình. “Các ngươi khác nào thanh củi được rút khỏi đống lửa cháy; thế mà các ngươi vẫn không chịu trở về với Ta”. Đã được cứu thoát khỏi Ai-cập. Nhưng họ không ý thức. Cãi lại lệnh Chúa. Nên họ sẽ bị trừng phạt. “Ta đã làm cho các ngươi phải sụp đổ như chính Thiên Chúa đã làm sụp đổ thành Xơ-đôm và Gô-mô-ra; các ngươi khác nào thanh củi được rút khỉ đống lửa cháy; thế mà các ngươi vẫn không chịu trở về với Ta”(năm chẵn). CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa! Xin cho con luôn ở với Chúa. Ở trong Chúa. Ở bên Chúa. Để con không còn sợ hãi. Vượt qua mọi sóng gió của cuộc đời. Lạy Chúa là Thiên Chúa, Vua cai trị lòng con. Amen. (TGM Giuse Ngô Quang Kiệt)