Thứ Năm, 25 tháng 6, 2026

ĐẦY TỚ ĐẠI ĐỘI TRƯỞNG. 27/06 – THỨ BẢY TUẦN XII MÙA THƯỜNG NIÊN - NĂM A. LỜI CHÚA: Mt 8, 5-17 "Những người từ phương đông và phương tây sẽ đến trong nước trời". https://giaophanlongxuyen.org/.../thu-bay-27062026-thu... ********************* 27/06 – THỨ BẢY TUẦN XII MÙA THƯỜNG NIÊN - NĂM A. LỜI CHÚA: Mt 8, 5-17 - "Khi ấy, Chúa Giêsu vào thành Capharnaum, thì có một đại đội trưởng đến thưa Chúa rằng: "Lạy Thầy, thằng nhỏ nhà tôi đau nằm ở nhà, nó bị tê liệt đau đớn lắm!" Chúa Giêsu phán bảo ông rằng: "Tôi sẽ đến chữa nó". Nhưng viên đại đội trưởng thưa Người rằng: "Lạy Thầy, tôi không đáng được Thầy vào dưới mái nhà tôi, nhưng xin Thầy chỉ phán một lời, thì thằng nhỏ của tôi sẽ lành mạnh. Vì chưng, cũng như tôi chỉ là người ở dưới quyền, nhưng tôi cũng có những người lính thuộc hạ, tôi bảo người này đi thì anh đi, tôi bảo người kia đến thì anh đến, tôi bảo gia nhân làm cái này thì nó làm!". Nghe vậy, Chúa Giêsu ngạc nhiên và nói với những kẻ theo Người rằng: "Quả thật, Ta bảo các ngươi, Ta không thấy một lòng tin mạnh mẽ như vậy trong Israel. Ta cũng nói cho các ngươi biết rằng: nhiều người từ phương đông và phương tây sẽ đến dự tiệc cùng Abraham, Isaac và Giacóp trong nước trời. Còn con cái trong nước sẽ bị vứt vào nơi tối tăm bên ngoài, ở đó sẽ phải khóc lóc nghiến răng". Ðoạn Chúa nói với viên sĩ quan rằng: "Ông cứ về, ông được như ông đã tin". Và ngay giờ ấy, gia nhân ông đã được lành mạnh. Khi Chúa Giêsu vào nhà ông Phêrô, thấy bà mẹ vợ ông đang sốt rét liệt giường. Chúa chạm đến tay bà và cơn sốt biến đi. Bà chỗi dậy tiếp đãi các ngài. Ðến chiều, họ đưa đến cho Chúa nhiều người bị quỷ ám: Chúa dùng lời đuổi quỷ, và chữa lành tất cả các bệnh nhân, để ứng nghiệm lời tiên tri Isaia nói rằng: "Người đã gánh lấy các bệnh tật của chúng ta, và đã mang lấy những nỗi đau thương của chúng ta". SUY NIỆM: TỪ PHƯƠNG ĐÔNG - PHƯƠNG TÂY. (Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu SJ.) Đức Giêsu mới chữa cho một người phong bằng một tiếp xúc gần, nay Ngài lại chữa lành cho một người bị đau liệt ở xa. Người được khỏi chính là đầy tớ thân tín của viên đại đội trưởng. Con người sống gắn bó với nhau bằng những mối dây. Viên đại đội trưởng là chủ, nhưng ông cảm được nỗi đau của anh đầy tớ: “Đầy tớ của tôi bị liệt nằm ở nhà, đau đớn kinh khủng” (c. 6). Người đầy tớ được khỏi là nhờ tình thương của chủ đối với anh, chính ông đã đi gặp Đức Giêsu và xin Ngài chữa cho anh đầy tớ (c. 5). Và chính lòng tin của ông đối với Đức Giêsu đã khiến anh được khỏi (c. 10). Những điều tốt lành của Thiên Chúa vẫn đến với ta qua người khác. Khi Đức Giêsu nghe lời kêu xin, thì Ngài sẵn sàng lên đường ngay (c. 7), dù biết rằng nhà của viên đại đội trưởng là nhà dân ngoại, bị coi là ô uế. Có thể vì sợ Ngài bị ô uế mà ông ta đã can ngăn bằng câu nói nổi tiếng: “Tôi chẳng đáng Ngài vào nhà tôi, nhưng xin Ngài chỉ nói một lời, đầy tớ tôi sẽ được khỏi bệnh” (c. 😎. Ông ý thức về sự bất xứng của mình, của căn nhà mình ở. Và ông xác tín vào sức mạnh của việc “Ngài chỉ nói một lời.” Viên đại đội trưởng nhận mình là người có quyền. Uy quyền của ông nằm trong lời ông ra lệnh cho cấp dưới (c. 9). Ông tin lời của Đức Giêsu cũng có uy quyền như vậy. Chỉ một lời ra lệnh của Ngài cũng đủ đẩy lui bệnh tật và thần dữ. Đức Giêsu ngây ngất trước lòng tin của viên sĩ quan dân ngoại, một lòng tin vừa mạnh mẽ, vừa khiêm tốn. Một lòng tin như thế, Ngài chưa từng gặp nơi dân Ítraen (c. 10). Đức Giêsu nghĩ đến ngày cánh chung, quanh bàn tiệc Nước Trời, có bao người đến từ muôn phương, những kẻ không phải là người Do thái. Họ làm nên một cộng đoàn mới gồm những kẻ tin vào Ngài. Họ vui sướng được ngồi bên các tổ phụ và những người Ítraen chân chính. Đức Giêsu cho thấy dòng lịch sử đang đi vào ngã rẽ quan trọng. Ơn cứu độ phổ quát do Ngài đem lại được mở ra cho mọi người. Chỉ ai cố tình chối từ Tin Mừng Nước Trời mới bị loại (c. 12). Đức Giêsu không chỉ rao giảng Nước Trời bằng lời. Ngài còn chứng minh Nước Trời đã đến bằng bao việc tốt lành, kỳ diệu. Lời Ngài giảng cũng là lời chữa cho người phong, cho tên đầy tớ. “Ngài nói một lời là trừ được các thần dữ” (c. 16). Lời uy quyền khi giảng cũng là lời uy quyền khi chữa bệnh. Nhưng Đức Giêsu cũng đụng chạm đến nỗi đau của con người. Ngài đụng đến người phong, và đụng đến bàn tay mẹ vợ ông Phêrô (c. 15). Hôm nay, Giáo Hội vẫn cần những người rao giảng như Giêsu. CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, xin chiếu tỏa trên con ánh sáng của Chúa và dạy con bước đi ngay trong đêm tối cũng như giữa ban ngày. Xin truyền cho con sức mạnh của Người. Ước gì những cánh tay rã rời vì thất bại của con tìm lại được sức trẻ để gieo trồng hàng ngàn cây xanh cho một thế giới mới Ước gì mồ hôi con pha lẫn mồ hôi của Chúa trong Vườn Cây Dầu. Ước gì máu con hòa lẫn với Máu Chúa trên Núi Sọ để tưới gội cho mảnh đất đã bị khô cằn vì bất công và ích kỷ. Chúc tụng Chúa là Cha, đã dẫn con đi đến cùng, đến tận Emmaus, nơi Chúa hiển dung với tràn trề bình an và niềm vui. Amen. (ĐHY Roger Etchegaray). Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.

Thứ Tư, 24 tháng 6, 2026

CHỮA NGƯỜI PHONG CÙI. 26/06 – THỨ SÁU TUẦN XII MÙA THƯỜNG NIÊN - NĂM A. LỜI CHÚA: Mt 8, 1-4 "Nếu Ngài muốn, Ngài có thể chữa tôi được sạch". https://giaophanlongxuyen.org/.../thu-sau-26062026-thu... ****************************** 26/06 – THỨ SÁU TUẦN XII MÙA THƯỜNG NIÊN - NĂM A. LỜI CHÚA: Mt 8, 1-4 - "Khi Chúa Giêsu ở trên núi xuống, đám đông dân chúng theo Người. Có một người cùi đến lạy Người mà thưa rằng: "Lạy Ngài, nếu Ngài muốn, Ngài có thể chữa tôi được sạch". Chúa Giêsu giơ tay ra chạm đến anh ta và phán: "Ta muốn. Anh hãy lành bệnh". Tức thì anh ta liền lành khỏi bệnh phong cùi. Chúa Giêsu phán bảo anh ta: "Hãy ý tứ, đừng nói với ai. Hãy đi trình diện với tư tế và dâng của lễ theo luật Môsê để minh chứng cho họ biết". SUY NIỆM: LẠY NGÀI - XIN CHO TÔI ĐƯỢC SẠCH. Có một câu chuyện thật ấn tượng về một linh mục đã trọng tuổi thuộc dòng Phanxicô. Chuyện là thế này: Ngài là một linh mục rất thương người, vì thế, sau lễ truyền chức linh mục cho ngài, có một người sẵn sàng tài trợ mọi mặt để tổ chức thánh lễ tạ ơn tại quê hương cho thật “hoành tráng”. Tuy nhiên, ngài đã từ chối, và không quên ngỏ lời xin toàn bộ số tiền đó để xây nhà, khoan giếng, thuốc thang cho anh chị em bị phong cùi mà ngài đã biết đến họ cách đó vài năm trong một khu rừng sâu thẳm không một bóng người qua lại. Tại sao họ lại có một cuộc sống khổ đến vậy? Thưa! Chỉ vì bị kỳ thị và sợ liên lụy cũng như sợ bị lây nhiễm, nên người ta đã đẩy anh chị em đó vào trong một thế giới riêng, tách biệt khỏi xã hội bên ngoài. Hôm nay, Đức Giêsu đã chữa lành cho người phong cùi vì anh ta có lòng tin: "Thưa Ngài, nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch". Tưởng cũng nên nhắc thêm: bệnh phong hủi, vào thời ấy, là một thứ bệnh ghê tởm, không có thuốc chữa mà tác hại của nó lại quá lớn và mức độ lây lan nhanh. Ai mắc thứ bệnh đó là đã cầm trong tay án tử. Bệnh thể xác rất đau đớn, nhưng có lẽ không đau đớn cho bằng tinh thần. Người bị bệnh phong hủi bị ruồng bỏ, bệnh nhân muốn đi lại phải hô to mình bị ô uế để người khác biết mà tránh xa. Họ bị bỏ rơi ngay từ những người thân, xóm làng, xã hội và ngay cả tôn giáo thời bấy giờ. Tuy nhiên, hình ảnh hiền từ và cử chỉ giơ tay chạm vào anh ta của Đức Giêsu hôm nay đã làm cho người phong hủi thêm niềm hy vọng, cậy trông và ấm lòng. Vì thế, anh ta đã can đảm tiến lại gần Đức Giêsu, mặc cho mọi lời dèm pha, khinh khi, nhục mạ. Anh ta tin và đi đến với Đức Giêsu. Còn Đức Giêsu đã giơ tay và chạm vào anh ta, khiếm anh ta được sạch. Hành động này của Đức Giêsu đã xóa tan đi biết bao ngăn cách, đã trả lại cho anh một chỗ đứng trong xã hội, đã phục hồi nhân phẩm cho anh trong cuộc sống còn lại. Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta, một mặt biết noi gương người phong cùi, can đảm, tin tưởng và bỏ qua mọi rào cản để đến với Chúa là mối lợi tuyệt đối và duy nhất của cuộc đời. Mặt khác, cũng mời gọi chúng ta hãy suy nghĩ đến bệnh cùi tâm linh của chúng ta là những ích kỷ, kiêu ngạo, bất nhân và ham danh, trục lợi... Đồng thời, như một lời mời gọi hãy bước theo Đức Giêsu trên con đường yêu thương, xóa bỏ ngăn cách do kỳ thị ... CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con biết tin tưởng vào tình thương của Chúa. Biết yêu thương anh chị em đồng loại như Chúa, nhất là những người thấp cổ, bé họng, khổ đau, nghèo đói chung quanh chúng con. Amen. Ngọc Biển SSP

Thứ Ba, 23 tháng 6, 2026

NHÀ XÂY TRÊN ĐÁ. 25/06 – THỨ NĂM TUẦN XII MÙA THƯỜNG NIÊN - NĂM A. LỜI CHÚA: Mt 7, 21-29 "Nhà xây trên nền đá và nhà xây trên cát". https://giaophanlongxuyen.org/.../thu-nam-25062026-thu... ****************************** 25/06 – THỨ NĂM TUẦN XII MÙA THƯỜNG NIÊN - NĂM A. LỜI CHÚA: Mt 7, 21-29 - "Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Không phải tất cả những ai nói với Thầy: "Lạy Chúa, Lạy Chúa", là được vào nước trời, nhưng chỉ có người thực hiện ý Cha Thầy ở trên trời, kẻ ấy mới được vào nước trời. Trong ngày đó, nhiều người sẽ nói với Thầy rằng: "Lạy Chúa, Lạy Chúa, nào chúng con đã không nhân danh Chúa mà nói tiên tri, nhân danh Chúa mà trừ quỷ, và nhân danh Chúa mà làm nhiều phép lạ đó ư?" Và bấy giờ Thầy sẽ tuyên bố với chúng rằng: "Ta chẳng hề biết các ngươi, hỡi những kẻ làm điều gian ác, hãy lui ra khỏi mặt Ta". "Vậy ai nghe những lời Thầy nói đây và đem thực hành, thì giống như người khôn ngoan, đã xây nhà mình trên đá; mưa có đổ xuống, nước có tràn vào, gió bão có thổi đến và lùa vào nhà đó, nhà đó vẫn không sập, vì nhà ấy được xây trên đá. Và hễ ai nghe những lời Thầy nói đây mà không đem ra thực hành, thì giống như người ngu đần, xây nhà mình trên cát, khi mưa sa nước lũ, gió thổi và lùa vào nhà đó, nhà sẽ sập và sẽ trở nên đống hoang tàn". Khi Chúa đã nói xong những lời trên, dân chúng kinh ngạc về giáo lý của Người: vì Người dạy dỗ họ như Đấng có quyền, chứ không như luật sĩ và các biệt phái của họ." SUY NIỆM: THỰC THI Ý CHÚA. (‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’) Mẹ Têrêsa Calcutta đã có lần phát biểu: Tôi muốn các nữ tu của tôi luôn có nụ cười rạng rỡ trên gương mặt của họ. Tôi đã cho về nhà nhiều thiếu nữ dự tu, vì họ chưa vui vẻ đủ, họ không có khả năng để cười. Khi tôi thấy các nữ tu đi làm việc mà mặt mày ủ rũ, nụ cười chưa nở trên môi, tôi liền nói với họ: "Các chị hãy về nhà ngủ một giấc, rồi sau đó mới đi làm việc, các chị quá mệt mỏi rồi". Mẹ Têrêsa quả đã sống cho đến cùng những đòi hỏi của Tin Mừng. Mẹ đã nhiều lần quả quyết rằng công việc mà Mẹ và các nữ tu của Mẹ đang thực hiện không phải là công tác xã hội, mà thiết yếu là hành động bác ái. Hành động bác ái hay sống bác ái là sống và rao giảng Tin Mừng, mà nói đến Tin Mừng là nói đến vui tươi, hân hoan. Do đó, thật mâu thuẫn khi Tin Mừng được sống với bộ mặt ủ rũ, khi Tin Mừng được loan báo với cung giọng buồn thảm. Tin Mừng phải được thể hiện trước tiên qua cuộc sống của người rao giảng Tin Mừng, đó là đòi hỏi cơ bản nhất mà Chúa Giêsu không ngừng nhắc nhở cho các môn đệ. Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu nêu bật những đòi hỏi ấy qua dụ ngôn hai ngôi nhà: ngôi nhà xây trên đá thì vững chắc, dù mưa sa bão táp cũng không thể làm lay chuyển, đó là hình ảnh người môn đệ đích thực của Chúa Giêsu, họ không chỉ lắng nghe lời Ngài, mà còn đem áp dụng vào cuộc sống. Ngôi nhà xây trên cát, đó là hình ảnh của những người nghe lời Chúa, nhưng không đem ra thực hành. Tin Mừng vốn không chỉ được lắng nghe cho vui tai, mà là để được thực thi; chân lý không chỉ được hiểu biết suông, mà để được thực thi; bác ái không chỉ trên môi miệng, nhưng phải được thực thi bằng những việc làm cụ thể. Tựu trung đây cũng là sự nối dài và đòi hỏi của mầu nhiệm Nhập Thể trong đời sống đức tin. Thiên Chúa Nhập Thể làm người không chỉ là một chân lý trừu tượng, Ngài đã trở thành con người bằng xương bằng thịt; Ngài không phải là khách bàng quan đứng ngắm nhìn lịch sử nhân loại, Ngài đã nhập cuộc làm một với nhân loại, Ngài không rao giảng Thập giá như một lý thuyết suông. Ngài đã thực sự vác lấy Thập giá và đón nhận mọi khổ đau của con người. Do đó, tuyên xưng Thiên Chúa Nhập Thể làm người không phải chỉ là tuyên xưng một chân lý, mà thiết yếu là đi vào con đường Nhập Thể của Ngài. Không thể có Kitô giáo và niềm tin Kitô mà không có dấn thân; không thể là môn đệ Chúa Kitô mà không đi lại con đường của Ngài; không thể rao giảng Tin Mừng bằng những lời nói suông; không thể sống niềm tin Kitô mà không mỗi ngày cố gắng nên hoàn thiện như Cha trên trời. Chúng ta vốn thán phục những người làm nhiều, hơn là những kẻ nói nhiều. Nói mà không làm là kẻ dối trá, nói một đàng nhưng làm một nẻo là kẻ lừa gạt. Tất cả rồi cũng qua đi, chân lý chỉ thực sự chiếu tỏ bằng cuộc sống trung thực mà thôi. CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa! Xin Chúa gia tăng ý thức ấy nơi chúng con. Xin cho niềm tin của chúng con tuyên xưng trên môi miệng được diễn đạt một cách sống động qua cuộc sống mỗi ngày. Xin cho đức ái của chúng con luôn chiếu tỏa bằng những hành động cụ thể, để mọi người nhận biết chúng con là môn đệ đích thực của Chúa. Amen. (‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)

Thứ Hai, 22 tháng 6, 2026

GIOAN TẨY GIẢ. 24/06 – THỨ TƯ TUẦN XII MÙA THƯỜNG NIÊN - NĂM A. – SINH NHẬT THÁNH GIOAN TẨY GIẢ - LỄ TRỌNG. LỜI CHÚA: Lc 1, 57-66. 80 ‘‘Nó sẽ gọi tên là Gioan”. https://giaophanlongxuyen.org/.../thu-tu-24062026-thu-tu... ************************** 24/06 – THỨ TƯ TUẦN XII MÙA THƯỜNG NIÊN - NĂM A. – SINH NHẬT THÁNH GIOAN TẨY GIẢ - LỄ TRỌNG. * Hội Thánh hân hoan mừng ngày thánh Gioan Tẩy Giả chào đời. Sứ mạng của người là “làm chứng cho ánh sáng” đang đến khai mạc thời đại mới: đó là Đức Giêsu Kitô. Khi đề cập đến vai trò có một không hai của vị tiền hô, chính Đức Giêsu đã nói: “Trong số phàm nhân đã lọt lòng mẹ, chưa từng có ai cao trọng hơn ông Gioan Tẩy Giả”. LỜI CHÚA: Lc 1, 57-66. 80 - "Khi đến ngày sinh, bà Êlisabeth sinh hạ một con trai. Láng giềng bà con nghe biết Chúa đã tỏ lòng nhân hậu lớn lao đối với bà liền đến chúc mừng bà. Ngày thứ tám, người ta đến làm phép cắt bì cho con trẻ, và họ lấy tên Dacaria của cha nó mà đặt cho nó. Nhưng bà mẹ đáp lại rằng: “Không được, nó sẽ gọi tên là Gioan”. Họ bảo bà rằng: “Không ai trong họ hàng bà có tên đó’’. Và họ làm hiệu hỏi cha con trẻ muốn gọi tên gì. Ông xin một tấm bảng và viết: “Tên nó là Gioan”. Và mọi người đều bỡ ngỡ. Bỗng chốc lưỡi ông mở ra, và ông liền chúc tụng Chúa. Mọi người lân cận đều kinh hãi. Và trên khắp miền núi xứ Giuđêa, người ta loan truyền mọi việc đó. Hết thảy những ai nghe biết đều để bụng nghĩ rằng: “Con trẻ này rồi sẽ nên thế nào? Vì quả thực, bàn tay Chúa đã ở với nó”. Con trẻ lớn lên, mạnh mẽ trong lòng: nó ở trong hoang địa cho đến ngày tỏ mình ra cùng dân Israel." SUY NIỆM: SUY NIỆM CÙA - Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J. Giới trẻ ngày nay xem ra thích mừng sinh nhật hơn mừng lễ bổn mạng. Ngày vui ấy thường đi với quà, tiệc mừng và những lời cầu chúc. Thật ra mừng sinh nhật có thể là một hành vi mang nhiều tính tôn giáo. Tôi nhớ đến ngày tôi được sinh ra, một sinh linh bé nhỏ chào đời, mang hình ảnh của Thiên Chúa, mang khuôn mặt của Đức Giêsu. Ngày ấy quan trọng và đáng nhớ ngay cả đối với chính Thiên Chúa. Dù thế giới có hơn 6,7 tỷ người thì một hài nhi mới sinh cũng có một chỗ đặc biệt trong trái tim Thiên Chúa. Thiên Chúa có những ước mơ và dự tính riêng về từng con người. Chẳng ai chào đời một cách tình cờ và ngẫu nhiên. Mỗi người đều cần cho kế hoạch lớn của Thiên Chúa. Mừng sinh nhật một cách nghiêm túc lại trở thành một lễ tạ ơn. Tạ ơn Chúa đã cho tôi được làm người ở đời. Bất chấp những khổ đau vấp ngã, những thất bại đắng cay, tôi vẫn xin được yêu mảnh đời Chúa dệt cho tôi. Hôm nay Giáo Hội mừng sinh nhật của thánh Gioan Tẩy Giả. Chỉ có Đức Giêsu và Mẹ Maria mới được mừng ngày sinh trong phụng vụ. Điều đó cho thấy sinh nhật của Gioan là biến cố có ảnh hưởng lớn. Bài Tin Mừng hôm nay nói vắn gọn về chuyện sinh hạ và cắt bì Gioan, nhưng kể dài hơn về chuyện đặt tên cho em. Chúng ta có thể cảm được niềm vui lớn lao của người mẹ là bà Êlisabét. Niềm vui này đã bắt đầu từ khi bà có thai Gioan. Chẳng biết bà bao nhiêu tuổi, chỉ biết là bà đã cao niên lại không sinh con. Hiếm muộn thời xưa thường bị coi là do người vợ. Đó là một sự sỉ nhục (St 30, 23) và là một hình phạt của Chúa (2 Sm 6, 23). Nhưng bà Êlisabét lại là người công chính thuộc dòng tư tế Aharon, ‘‘sống đúng theo mọi điều răn và mệnh lệnh của Chúa, không ai chê trách được điều gì” (Lc 1,6). Bà đã sống với nỗi đau này trong nhiều năm, sau bao lần chờ đợi và thất vọng. Khi biết mình có thai trong lúc tuổi già, bà tự nhủ: “Chúa đã làm cho tôi như thế đó, khi Người thương cất nỗi hổ nhục tôi phải chịu trước người đời (Lc 1,25). Ngày sinh của Gioan là ngày vui đặc biệt cho bà, người làm mẹ lần đầu. Niềm vui ấy còn được nhân lên vì bà sinh một cậu con trai. Láng giềng, thân thích đến chung vui với bà vì bà được Chúa thương. Chúng ta không rõ bởi đâu mà Êlisabét đòi phải đặt tên cho con mình là Gioan. Chỉ biết bà đã phản ứng quyết liệt chuyện đặt tên con là Dacaria. Nhưng quyết định của người cha mới là quan trọng, vì người cha thường là người có quyền đặt tên cho con, qua đó nhìn nhận người con ấy là của mình (x. Mt 1, 21). Ông Dacaria chẳng những bị câm, lại còn điếc nữa, nên người ta phải làm hiệu để hỏi ý ông. Khi ông viết trên bảng tên “Gioan” thì mọi người chưng hửng. Chính lúc ấy một phép lạ xảy ra: ông nói được và chúc tụng Thiên Chúa. Gioan là tên mà sứ thần đã dặn ông lúc dâng hương trong Đền thờ. Gioan (Yôkhanan) có nghĩa là ĐỨC CHÚA thi ân. Gioan thật là một ơn của Chúa và sẽ đóng một vai trò trong lịch sử cứu độ. Chúng ta để ý đến vai trò của bà con láng giềng trong bài Tin Mừng này. Họ đến chung vui, can thiệp ít nhiều vào chuyện đặt tên đứa trẻ. Họ bỡ ngỡ với cái tên Gioan, và kinh sợ khi ông Dacaria nói lại được. Việc sinh hạ Gioan quả đã được vây bọc bởi nhiều chuyện lạ lùng. Tiếng vang không chỉ nơi láng giềng thân thích, mà còn được loan truyền khắp vùng đồi núi xứ Giuđê (c. 65). ‘‘Rồi đây đứa trẻ này sẽ ra thế nào?” Đó là câu hỏi mà ai cũng để tâm suy nghĩ sau khi nghe câu chuyện. Hẳn là em này sẽ có một định mệnh và ơn gọi đặc biệt. Có thể sau đó mọi sự lại lắng xuống, còn cậu Gioan thì vẫn lớn lên, tinh thần vững mạnh. Cậu không lập gia đình và sống trong hoang địa, chờ ngày đến với Ítraen. Mừng sinh nhật của thánh Gioan Tẩy Giả, chúng ta thấy được sự khiêm tốn của Thiên Chúa. Để giới thiệu Con của Người là Đức Giêsu cho dân Ítraen, Thiên Chúa cần đến Gioan, một người dọn đường. ‘‘Để dọn đường cho Đức Giêsu, ông Gioan đã rao giảng kêu gọi toàn dân Ítraen chịu phép rửa tỏ lòng sám hối” (Cv 13, 24). Và Thiên Chúa đã chuẩn bị rất kỹ cho cuộc sinh hạ của con người này. ‘‘Đức Chúa đã gọi tôi từ khi tôi còn trong lòng mẹ, lúc tôi chưa chào đời, Người đã nhắc đến tên tôi” (Is 49,1). Hình ảnh người Tôi Trung trên đây trong Isaia khá hợp với Gioan. ‘‘Người là đấng nhào nặn ra tôi từ khi tôi còn trong lòng mẹ để tôi trở thành người Tôi Trung đem nhà Giacóp về cho Người…” (Is 49,5). Hóa ra việc Thiên Chúa chọn, gọi và giao sứ mạng đã diễn ra ngay từ con người chỉ mới là phôi thai trong lòng mẹ. Điều này đúng với Gioan: ‘‘Em sẽ được đầy Thánh Thần ngay khi còn trong lòng mẹ. Em sẽ đưa nhiều con cái Ít raen về với Đức Chúa… và chuẩn bị một dân sẵn sàng đón Chúa” (Lc 1, 15-17). Gioan đã được gọi để làm ngôn sứ cho dân tộc của ngài, giúp cho dân Ítraen đón nhận Đấng đến sau ông nhưng lại có trước ông. Ơn gọi ấy đã làm cho ông hiện hữu ở trên đời. Cuộc sinh hạ của Gioan được coi là kỳ lạ. Thật ra cuộc sinh hạ nào cũng là một màu nhiệm lạ lùng. Khi rửa tội một em bé mới sinh, chúng ta cũng vẫn đặt câu hỏi: Em này rồi sẽ ra sao? Đâu là định mệnh tương lai của em? Đâu là con đường riêng mà Chúa muốn em đi? Chúng ta chỉ mong bàn tay Chúa ở với em (Lc 1, 66). Những thai nhi, những hài nhi, những trẻ thơ hôm nay ở quanh ta cũng được hiện hữu và được trao một sứ mạng. Mừng sinh nhật một vị thánh, chúng ta thêm trân trọng sự sống nơi các em, và thấy mình có bổn phận nâng đỡ để các em đi con đường Chúa muốn và trở thành những người đưa dân tộc Việt Nam đến với Chúa. CẦU NGUYỆN : Lạy Chúa Giêsu thương mến, xin ban cho chúng con tỏa lan hương thơm của Chúa đến mọi nơi chúng con đi. Xin Chúa hãy tràn ngập tâm hồn chúng con bằng Thần Khí và sức sống của Chúa. Xin Chúa hãy xâm chiếm toàn thân chúng con để chúng con chiếu tỏa sức sống Chúa. Xin Chúa hãy chiếu sáng qua chúng con, để những người chúng con tiếp xúc cảm nhận được Chúa đang hiện diện nơi chúng con. Xin cho chúng con biết rao giảng về Chúa, không phải bằng lời nói suông, nhưng bằng cuộc sống chứng tá, và bằng trái tim tràn đầy tình yêu của Chúa. Amen . (Lời nguyện của Mẹ Têrêxa Calcutta)

Chủ Nhật, 21 tháng 6, 2026

THI HÀNH ĐIỀU MUỐN NGƯỜI KHÁC LÀM CHO MÌNH. 23/06 – THỨ BA TUẦN XII MÙA THƯỜNG NIÊN - NĂM A. LỜI CHÚA: Mt 7, 6. 12-14 "Tất cả những gì các con muốn người ta làm cho các con, thì hãy làm cho người ta". https://giaophanlongxuyen.org/.../thu-ba-23062026-thu-ba... *********************** 23/06 – THỨ BA TUẦN XII MÙA THƯỜNG NIÊN - NĂM A. LỜI CHÚA: Mt 7, 6. 12-14 - "Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Đừng lấy của thánh mà cho chó, và đừng vất ngọc trai trước mặt heo, kẻo chúng giày đạp dưới chân, rồi quay lại cắn xé các con. "Vậy tất cả những gì các con muốn người ta làm cho các con, thì chính các con hãy làm cho người ta như thế! Đấy là điều mà lề luật và các tiên tri dạy. "Các con hãy vào qua cửa hẹp, vì cửa rộng và đường thênh thang là lối đưa đến hư mất, và có nhiều kẻ đi lối ấy; cửa và đường đưa tới sự sống thì chật hẹp, và ít kẻ tìm thấy". SUY NIỆM: KHUÔN VÀNG THƯỚC NGỌC. "Tất cả những gì các con muốn người ta làm cho các con, thì hãy làm cho người ta". Đây là khuôn vàng thước ngọc để ta thi hành đức ái theo thánh ý Chúa. Thật vậy, chẳng ai muốn điều xấu đến với mình bao giờ. Vì thế, không có lẽ gì lại mong muốn điều xấu đến với anh chị em mình. Chỉ có ai nuôi lòng hận thù, hay vì ích kỷ thì mới làm điều bất chính cho tha nhân và muốn điều tốt cho riêng mình mà thôi. Hôm nay, Đức Giêsu đã đưa ra kim chỉ nam cho các môn đệ và cũng cho mỗi người chúng ta là: hãy muốn và làm điều tốt cho tha nhân trước khi thi hành điều tốt cho chính mình. Phải quên đi bản thân để mưu cầu hạnh phúc cho tha nhân trước. Hãy đặt mình vào hoàn cảnh của anh chị em và hãy đối xử với họ như chính mình muốn được đối xử khi ở địa vị của họ. Lời Chúa hôm nay không chỉ kêu mời chúng ta “hãy làm cho người khác những điều mình muốn họ làm cho mình” mà Ngài muốn chúng ta đi xa hơn nữa là hãy cư xử với tha nhân tốt hơn là họ đáng được cư xử. Không chỉ “yêu tha nhân như chính mình” mà hãy “yêu tha nhân như Chúa đã yêu thương chúng ta”. Đó là yêu vô điều kiện, yêu đến mức hy sinh cả mạng sống. Khi yêu như thế, ấy là lúc chúng ta đang đi trên con đường hẹp, con đường của hy sinh, từ bỏ, của yêu thương, quảng đại và vô vị lợi. Sẵn sàng từ bỏ con đường thênh thang là con đường của kiêu ngạo, ích kỷ, nhỏ nhen, trục lợi cho cá nhân mình. CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa Giêsu, Lời Chúa hôm nay vạch ra cho chúng con con đường về trời. Con đường đó là hy sinh, yêu thương và bác ái vô vị lợi. Xin cho chúng con biết chọn con đường hẹp ấy để tiến bước trên hành trình sứ vụ của chúng con. Amen. Ngọc Biển SSP
PHƯƠNG THẾ TỐT ĐỂ TỰ BIẾT MÌNH. 22/06 – THỨ HAI TUẦN XII MÙA THƯỜNG NIÊN - NĂM A. LỜI CHÚA: Mt 7, 1-5 “Hãy lấy cái đà khỏi mắt ngươi trước đã”. https://giaophanlongxuyen.org/.../thu-hai-22062026-thu... ********************************* 22/06 – THỨ HAI TUẦN XII MÙA THƯỜNG NIÊN - NĂM A. LỜI CHÚA: Mt 7, 1-5 - "Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Các con đừng đoán xét để khỏi bị đoán xét. Các con đoán xét thể nào thì các con cũng bị đoán xét như vậy. Các con dùng đấu nào mà đong, thì cũng sẽ đong lại cho các con bằng đấu ấy. Sao ngươi thấy cái rác trong mắt anh em, mà không thấy cái đà trong mắt ngươi? Hoặc sao ngươi bảo anh em: “Để tôi lấy cái rác ra khỏi mắt anh”, và này: cái đà đang ở trong mắt ngươi. Đồ giả hình, hãy lấy cái đà khỏi mắt ngươi trước đã, rồi ngươi sẽ thấy rõ để lấy cái rác ra khỏi mắt anh em ngươi”. SUY NIÊM: XÉT ĐOÁN. (TGM Giuse Ngô Quang Kiệt) Ai cũng thích xét đoán. Nhưng thường sai lầm. Có hai sai lầm cơ bản. Sai lầm vì chủ quan. Không xét mình nhưng luôn xét người. Xét mình thì nặng thành nhẹ. Xét người lại nhẹ thành nặng. “Sao anh thấy cái rác trong con mắt của người anh em, mà cái xà trong con mắt của mình thì lại không để ý tới? Sao anh lại nói với người anh em: ‘Hãy để tôi lấy cái rác ra khỏi mắt bạn’. trong khi có cả một cái xà trong con mắt anh?”. Sai lầm khác nguy hiểm hơn. Đó là quên Thiên Chúa mới có quyền xét đoán. Vì Thiên Chúa là chủ. Không chỉ xét đoán bâng quơ. Nhưng ấn định số phận đời đời của ta. “Anh đừng xét đoán, để khỏi bị Thiên Chúa xét đoán”. Nhưng Thiên Chúa rất công bằng và nhân hậu. Người xét đoán ta theo cách ta xét đoán anh em. “Vì anh em xét đoán thế nào, thì anh em cũng sẽ bị Thiên Chúa xét đoán như vậy; anh em đong đấu nào, thì Thiên Chúa cũng sẽ đong đấu ấy cho anh em”. Chính ta tự tạo thước đo và bàn cân cho mình. Nên hãy cẩn thận. Tổ phụ Áp-ra-ham không xét đoán ai. Và cũng chẳng coi trọng xét đoán của người đời. Chỉ quan tâm đến Thiên Chúa. Nhất nhất thi hành mệnh lệnh của Chúa không sai chạy. Vững tin vào Lời Chúa hứa. Dù trải qua những giây phút thật khó khăn. Vẫn tin cả khi không còn gì để tin. Luôn để Chúa làm chủ đời mình. Luôn cư xử hoà nhã tốt lành với đồng loại. Vì thế ông được chúc phúc. Và muôn dân cũng nhờ ông mà được chúc phúc. “Ta sẽ chúc phúc cho những ai chúc phúc cho ngươi; Ai nhục mạ ngươi, Ta sẽ nguyền rủa. Nhờ ngươi, mọi gia tộc trên mặt đất sẽ được chúc phúc”. Nhờ trung tín với Chúa, Áp-ra-ham trở thành chuẩn mực. Phúc cho ai chúc phúc cho ông. Thiệt cho ai nguyền rủa ông (năm lẻ). Ít-ra-en, đặc biệt vào thời vua Hô-sê thì không được như thế. Nên bị thua vào tay Át-sua. Và bị lưu đầy. Vì phản bội Chúa. “Sự việc đó xảy ra, vì con cái Ít-ra-en đã đắc tội với Đức Chúa, Thiên Chúa của họ, là Đấng đã đem họ lên từ đất Ai-cập, đã giải thoát họ khỏi tay Pha-ra-ô, vua Ai-cập, và vì họ đã kính sợ các thần khác”. Chúa làm chủ lịch sử. Làm chủ thế giới. Làm chủ vận mệnh bản thân ta và dân tộc ta. Chúa mới có quyền phán xét. Và phán xét mới quyết định số phận. Hiểu biết như thế ta sẽ không còn e ngại những bậc quyền cao chức trọng. Sẽ biết kính sợ Thiên Chúa. Vì Chúa sẽ phán xét ta. Nhưng ta cũng tin tưởng. Vì Người phán xét ta theo cách ta đoán xét người khác. Sẽ khoan dung với ta. Nếu ta biết khoan dung với anh em. CẦU NGUYỆN: Như người mù ngồi bên vệ đường xin Chúa dủ lòng thương cho con được thấy. Xin cho con được thấy bản thân với những yếu đuối và khuyết điểm, những giả hình và che đậy. Cho con được thấy Chúa hiện diện bên con cả những khi con không cảm nghiệm được. Xin cho con thực sự muốn thấy, thực sự muốn để cho ánh sáng Chúa chiếu dãi vào bóng tối của con. Như người mù ngồi bên vệ đường xin Chúa dủ lòng thương cho con được thấy. Amen. (Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.)

Thứ Sáu, 19 tháng 6, 2026

TUYÊN XƯNG THẦY TRƯỚC MẶT NGƯỜI ĐỜI. 21/06 – CHÚA NHẬT XII MÙA THƯỜNG NIÊN - NĂM A. LỜI CHÚA: Mt 10, 26-33 "Các con đừng sợ những kẻ giết được thân xác". https://giaophanlongxuyen.org/.../chua-nhat-21062026-chua... ************************* 21/06 – CHÚA NHẬT XII MÙA THƯỜNG NIÊN - NĂM A. LỜI CHÚA: Mt 10, 26-33 Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu. - "Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các Tông đồ rằng: "Các con đừng sợ những người đó, vì không có gì che giấu mà không bị thố lộ; và không có gì kín nhiệm mà không hề hay biết. Ðiều Thầy nói với các con trong bóng tối, hãy nói nơi ánh sáng; và điều các con nghe rỉ tai, hãy rao giảng trên mái nhà. "Các con đừng sợ những kẻ giết được thân xác, nhưng không thể giết được linh hồn: Các con hãy sợ Ðấng có thể ném cả xác lẫn hồn xuống địa ngục. Nào người ta không bán hai chim sẻ với một đồng tiền đó sao? Thế mà không con nào rơi xuống đất mà Cha các con không biết đến. Phần các con, tóc trên đầu các con đã được đếm cả rồi. Vậy các con đừng sợ: các con còn đáng giá hơn chim sẻ bội phần. "Vậy ai tuyên xưng Thầy trước mặt người đời, thì Thầy sẽ tuyên xưng nó trước mặt Cha Thầy, là Ðấng ngự trên trời. Còn ai chối Thầy trước mặt người đời, thì Thầy sẽ chối nó trước mặt Cha Thầy, là Ðấng ngự trên trời". SUY NIỆM: ANH EM DỪNG SỢ (Manna) Nỗi sợ cứ quấn lấy đời người. Đứa bé sợ xa mẹ, cô gái sợ già, người già sợ chết. Nỗi sợ xuất hiện dưới muôn ngàn dáng vẻ. Sợ cô đơn, sợ bệnh tật, sợ phụ bạc, sợ tương lai. Sợ thất nghiệp, sợ nghèo đói, sợ thất học, sợ chia ly... Có những nỗi sợ mang tính đạo đức: sợ phải sống theo lương tâm, phải làm chứng cho sự thật, sợ trước sự ác đang hoành hành, sợ tôn giáo bị mai một... Có khi người ta sợ nhau: người da đen sợ người da trắng, nước nghèo sợ nước giàu, bạn bè, anh em, hàng xóm cũng sợ nhau. Lắm khi chúng ta sợ Chúa, không như con sợ cha, nhưng như một nô lệ trước một ông chủ khó tính. Nỗi sợ cứ quấn lấy đời người. Nỗi sợ làm người ta mất vui, mất bình an và tự do. Bởi thế Đức Giêsu khuyên các môn đệ đừng sợ. Đừng sợ người đời, cứ mạnh dạn nói Lời Chúa (c.27). Đừng sợ những kẻ chỉ giết được thân xác thôi (c.28). Đừng sợ vì chúng ta có giá trị trước mặt Chúa (c.23). Lắm khi Đức Giêsu đến với các môn đệ mà họ lại sợ hãi, tưởng là ma (Mt 14,27; Lc 24,37). Nhưng sợ hãi cũng là chuyện bình thường của phận người. Có ai làm người mà không một lần sợ hãi. Đức Giêsu khuyên các môn đệ đừng xao xuyến (Ga 14,1) nhưng chính Ngài cũng xao xuyến trước cuộc khổ nạn. Tin Mừng Gioan hai lần nhắc đến điều đó (Ga 12,27; 13,21). Đức Giêsu xao xuyến đến tột cùng trong Vườn Dầu: "Tâm hồn Thầy buồn đến chết được" (Mt 26,37-38), và có lẽ Ngài cũng bị xao xuyến trên thập giá: "Lạy Chúa tôi, tại sao Chúa bỏ tôi?" (Mt 27,46). Sợ hãi, xao xuyến không phải là một tội. Kitô hữu không phải là người không biết sợ, hay không dám khiêm tốn thú nhận là mình sợ. Nhưng họ là người không để nỗi sợ chi phối đời mình, không vì sợ mà không dám sống cho chân lý. Đức Giêsu nói tiếng Xin Vâng ngay trong lúc sợ hãi và đã uống cạn chén đắng Cha trao. Con người hôm nay an toàn nhờ đủ thứ bảo hiểm, nhưng bảo hiểm cũng bắt nguồn từ nỗi sợ cái bất trắc. Mỗi người chúng ta đều có nỗi sợ riêng. Cần đối diện và vượt qua bằng lòng tín thác, để rồi được an tĩnh và tự do. Chỉ thắng được nỗi sợ nhờ niềm tin vào Thiên Chúa. Ngài là Cha chúng ta, chăm lo đến từng sợi tóc cho ta, và chúng ta có giá trị lớn lao trước mặt Ngài. Chỉ thắng được nỗi sợ nhờ tin vào đời sau. Cái chết thân xác không là dấu chấm hết của đời người. Cuối cùng, chỉ thắng được nỗi sợ nhờ tin vào Đức Giêsu, Đấng không bị sợ hãi nuốt chửng và đã đi tới cùng. Đấng phục sinh vẫn mời gọi chúng ta hôm nay: "Can đảm lên, Thầy đã thắng thế gian" (Ga 16,33). CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa Giêsu, xin cho con được ơn khôn ngoan để con biết sợ điều phải sợ. Cho con đừng sợ những đe dọa đến thân xác, tiếng tăm, nhưng biết sợ toàn bộ con người mình bị hư mất vĩnh viễn. Cho con đừng sợ những kẻ làm hại con ở đời này, nhưng biết sợ phải xa Đấng yêu con và muốn con hạnh phúc. Xin giải phóng con khỏi những nỗi sợ đã ăn sâu vào cuộc sống, những nỗi sợ ngấm ngầm mà chính con không dám thú nhận, những nỗi sợ khiến con chẳng được tự do an vui, nhờ đó con dám sống thật sự là mình, tươi tắn và hồn nhiên, nhẹ nhàng và thanh thản. Xin dạy con ngắm những bông hoa dại vệ đường để thấy chúng được điểm trang lộng lẫy. Xin dạy con ngắm chính mình mỗi ngày, để thấy vẻ đẹp nơi mình như một quà tặng của tình yêu. Xin dạy con ngắm đàn chim sẻ ríu rít buổi sáng, để biết mình chẳng nên quá lo chuyện cơm áo gạo tiền, nhưng nên phó thác như em thơ ngồi trong lòng mẹ. Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã đặt đời mình trong tay Cha. Xin cho con cũng đặt đời con trong tay Chúa. Amen. (Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu S.J.).