Thứ Ba, 11 tháng 8, 2026

THA THỨ NHƯ CHÚA THA THỨ. 13/08 – THỨ NĂM TUẦN XIX MÙA THƯỜNG NIÊN - NĂM A. LỜI CHÚA: Mt 18,21 - 19,1 "Thầy không bảo con phải tha đến bảy lần, nhưng đến bảy mươi lần bảy". https://giaophanlongxuyen.org/.../thu-nam-13082026-thu... ********************** 13/08 – THỨ NĂM TUẦN XIX MÙA THƯỜNG NIÊN - NĂM A. LỜI CHÚA: Mt 18,21 - 19,1 - "Khi ấy, Phêrô đến thưa cùng Chúa Giêsu rằng: "Lạy Thầy, khi anh em xúc phạm đến con, con phải tha thứ cho họ mấy lần? Có phải đến bảy lần không?" Chúa Giêsu đáp: "Thầy không bảo con phải tha đến bảy lần, nhưng đến bảy mươi lần bảy. "Về vấn đề này, thì Nước Trời cũng giống như ông vua kia muốn tính sổ với các đầy tớ. Trước hết người ta dẫn đến vua một người mắc nợ mười ngàn nén bạc. Người này không có gì trả, nên chủ ra lệnh bán y, vợ con và tất cả tài sản của y để trả hết nợ. Người đầy tớ liền sấp mình dưới chân chủ và van lơn rằng: "Xin vui lòng cho tôi khất một kỳ hạn, và tôi sẽ trả lại cho ngài tất cả". Người chủ động lòng thương, trả tự do và tha nợ cho y. "Khi ra về, tên đầy tớ gặp một người bạn mắc nợ y một trăm bạc: Y tóm lấy, bóp cổ mà nói rằng: "Hãy trả nợ cho ta". Bấy giờ người bạn sấp mình dưới chân và van lơn rằng: "Xin vui lòng cho tôi khất một kỳ hạn, tôi sẽ trả hết nợ cho anh". Y không nghe, bắt người bạn tống giam vào ngục, cho đến khi trả nợ xong. Các bạn y chứng kiến cảnh tượng đó, rất khổ tâm, họ liền đi thuật với chủ tất cả câu truyện. Bấy giờ chủ đòi y đến và bảo rằng: "Tên đầy tớ ác độc kia, ta đã tha hết nợ cho ngươi, vì ngươi đã van xin ta; còn ngươi, sao ngươi không chịu thương bạn ngươi như ta đã thương ngươi?" Chủ nổi giận, trao y cho lý hình hành hạ, cho đến khi trả hết nợ. "Vậy, Cha Thầy trên trời cũng xử với các con đúng như thế, nếu mỗi người trong các con không hết lòng tha thứ cho anh em mình". Khi Chúa Giêsu nói những lời đó xong, thì Người bỏ xứ Galilêa mà đến Giuđêa, bên kia sông Giođan ". SUY NIỆM: THA THỨ VÔ ĐIỀU KIỆN. (TGM Giuse Nguyễn Năng) Sứ điệp: Chúng ta phải tha thứ cho nhau vô điều kiện, bởi vì Thiên Chúa nhân lành luôn thương xót và tha thứ mọi lỗi lầm cho ta trước. CẦU NGUYỆN: Lạy Cha, con chúc tụng tình thương độ lượng hải hà mà Cha đã thực hiện nơi nhân loại và nơi bản thân yếu đuối của con. Chúa không nhìn đến lòng phản trắc đáng phải chết khi nguyên tổ chúng con sa ngã phạm tội, Cha đã tha thứ và gọi tên A-đam, E-và, để loan báo chương trình cứu thoát. Từ lời hứa ấy, Cha đã từng bước thực hiện ơn cứu độ và hoàn thành trong Đức Giêsu Tử Nạn và Phục Sinh. Cha còn tiếp tục ban lại cho con sự sống của Cha cách dồi dào hơn nữa trong Ngôi Thánh Linh. Vâng, nhân loại đáng chết đã được hưởng lòng thương xót thứ tha của Cha. Con sẽ mãi ca tụng Cha nhân từ trọn đời sống con. Lạy Cha là Đấng luôn tha thứ và hay thương xót, xin cho con biết học bài học rộng lượng, khoan dung để con đối xử như thế với mọi người anh em. Xin cho con biết vì Cha mà tha thứ tất cả cho mọi người có điều xích mích, bất hòa với con, không giới hạn, không điều kiện. Con ý thức được rằng con tha thứ cho anh em không phải vì con cao thượng hay vì con nhân đức, cũng không phải vì người anh em nhận ra lỗi và hạ mình van xin. Nhưng lạy Cha, chỉ vì một lý do là Cha muốn con tha thứ, như Cha đã tha thứ cho con trước. Xin cho mỗi lần con cố gắng tập tha thứ, là con trở nên giống Cha và giống Đức Giêsu đã tha thứ cho kẻ giết hại mình. Con cầu xin cho mọi anh chị em con cùng sống theo lời Chúa Giêsu chỉ dạy: hãy tha thứ để được thứ tha. Amen. Ghi nhớ: “Thầy không bảo con phải tha đến bảy lần, nhưng đến bảy mươi lần bảy”. (TGM Giuse Nguyễn Năng).
YÊU THƯƠNG TRONG CẦU NGUYỆN VÀ SỬA LỖI CHO NHAU. 12/08 – THỨ TƯ TUẦN XIX MÙA THƯỜNG NIÊN - NĂM A. LỜI CHÚA: Mt 18, 15-20 "Nếu nó nghe ngươi, thì ngươi đã lợi được người anh em". https://giaophanlongxuyen.org/.../thu-tu-12082026-thu-tu... ************************** 12/08 – THỨ TƯ TUẦN XIX MÙA THƯỜNG NIÊN - NĂM A. LỜI CHÚA: Mt 18, 15-20 - "Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Nếu anh em con lỗi phạm, hãy đi sửa dạy nó, riêng con và nó thôi. Nếu nó nghe con, thì con đã lợi được người anh em. Nếu nó không nghe lời con, hãy đem theo một hoặc hai người nữa, để mọi việc được giải quyết nhờ lời hai hoặc ba nhân chứng. Nếu nó không nghe họ, hãy trình với cộng đoàn. Và nếu nó cũng không nghe cộng đoàn, con hãy kể nó như người ngoại giáo và như người thu thuế. "Thầy bảo thật các con, những gì các con cầm buộc dưới đất thì trên trời cũng cầm buộc, và những gì các con tháo gỡ dưới đất thì trên trời cũng tháo gỡ. "Thầy cũng bảo thật các con, nếu hai người trong các con, ở dưới đất, mà hiệp lời cầu xin bất cứ điều gì, thì Cha Thầy, Ðấng ngự trên trời, sẽ ban cho họ điều đó. Vì ở đâu có hai hoặc ba người tụ họp nhân danh Thầy, thì Thầy ở giữa những người ấy". SUY NIỆM: SỬA LỖI NGƯỜI ANH EM. (Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.) Trong Giáo hội ngay từ thuở ban đầu, đã có những người sai lỗi. Nếu đó chỉ là những sai lỗi nhỏ giữa các cá nhân trong cộng đoàn thì cần tha thứ cho nhau (Lc 17, 3-4). Nhưng nếu đó là những sai lỗi nghiêm trọng đụng chạm đến cộng đoàn, vô tình hay cố ý sống ngược với giáo huấn căn bản của Đức Giêsu, thì cộng đoàn không thể nhắm mắt làm ngơ mà không sửa sai cho người anh em phạm lỗi. Bài Tin Mừng hôm nay phản ánh cách sửa lỗi trong cộng đoàn thánh Mátthêu. Người phạm lỗi nặng ở đây vẫn được gọi là người anh em (c. 15). Tiến trình sửa sai huynh đệ này diễn ra từ từ, từng bước một. Bước này thất bại mới chuyển qua bước kế tiếp. Bước một là cuộc gặp gỡ kín đáo giữa người sửa lỗi và người phạm lỗi. Mục đích là để giúp người phạm lỗi biết lắng nghe lời góp ý chân tình, nhận ra lỗi của mình và thay đổi cuộc sống cho phù hợp. Bước hai diễn ra khi bước một thất bại, khi người phạm lỗi không chịu nghe. Người sửa lỗi sẽ đem theo hai, ba người nữa để tăng sức thuyết phục. Nếu người phạm lỗi vẫn khăng khăng không nghe, thì bước kế tiếp là phải đưa chuyện này ra trước Giáo hội địa phương (c. 17). Bước cuối cùng chỉ xảy ra khi người anh em ấy vẫn ngoan cố, không muốn nghe tiếng nói của cộng đoàn Giáo hội, nghĩa là tự đặt mình ra ngoài sự hiệp thông với cộng đoàn tín hữu, thì Giáo hội đành lòng không nhận anh ấy như phần tử của Giáo hội nữa. Có thể ngày nay Giáo hội có những cách sửa lỗi khác, nhưng những nét dưới đây vẫn giữ nguyên giá trị: coi người phạm lỗi như anh em và không muốn mất người ấy, kiên trì đối thoại, cố gắng để người anh em ấy nghe ra và nhận lỗi, kín đáo giữ thanh danh cho người ấy, đi từng bước trước khi quyết định. Ngay cả khi Giáo hội đã đưa ra quyết định cuối cùng, thì việc trở lại với cộng đoàn vẫn luôn mở ngỏ, nếu người ấy muốn làm hòa. Đức Giêsu phục sinh đã cho Giáo hội dưới quyền thánh Phêrô được quyền tháo cởi và ràng buộc (Mt 16, 19b; Ga 20, 23) khi phải đưa ra các quyết định về những phần tử của mình (c. 18). Sự hiện diện của những nhóm nhỏ trong cộng đoàn là điều có từ xưa. Tuy nhóm chỉ có hai người, nhưng nếu họ đồng lòng xin một ơn nào đó, thì Cha trên trời sẽ ban cho (c. 19). Có nhóm hai hay ba người hội họp với nhau nhân danh Đức Giêsu, thì Ngài có mặt ở trong cuộc gặp gỡ đó, và Ngài ở giữa họ (c. 20). Đức Giêsu là Đấng Emmanuen, là Thiên Chúa ở cùng chúng ta (Mt 1, 23). Đức Giêsu phục sinh cũng hứa ở với các môn đệ cho đến tận thế (Mt 28, 20). Chính vì thế Ngài hiện diện một cách kín đáo, thầm lặng Thiên Chúa đã đi với dân Ngài trong hoang địa. Hôm nay Chúa Giêsu vẫn đồng hành với chúng ta khi ta để cho Ngài quy tụ. Ngài vẫn hiện diện ở nơi nhóm bạn có chung một niềm tin và tình yêu. CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa Giêsu, Cuộc đời chúng con Diễn ra quanh những chiếc bàn, Làm bằng những chất liệu khác nhau, Kiểu dáng khác nhau, đặt ở những chỗ khác nhau. Nơi bàn học, Ngài mở trí tuệ chúng con Trước những chân trời mới, Và dạy chúng con học đạo làm người. Nơi bàn ăn, Ngài nuôi dưỡng thân xác chúng con Để chúng con có sức phục vụ tha nhân Nơi bàn làm việc, Ngài cho chúng con được cộng tác với Ngài Trong việc xây dựng thế giới đại đồng huynh đệ. Nơi bàn thờ, Ngài cho chúng con được hiệp thông với Ngài, Và hiệp nhất với nhau qua một tấm bánh thánh. Lạy Chúa Giờ đây chúng con ngồi quanh chiếc bàn này, Để gặp gỡ, chia sẽ, để bàn bạc, thảo luận, Để cùng nhau tìm ý Chúa và đem ra thực hành. Xin thánh hóa những chiếc bàn chúng con sử dụng Để tất cả trở nên con đường Đưa chúng con đến hưởng bàn tiệc thiên quốc. Amen (Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.).

Chủ Nhật, 9 tháng 8, 2026

KẺ LỚN NHẤT TRONG NƯỚC TRỜI. 11/08 – THỨ BA TUẦN XIX MÙA THƯỜNG NIÊN - NĂM A. – THÁNH CƠLARA TRINH NỮ - LỄ NHỚ. LỜI CHÚA: Mt 18, 1-5. 10. 12-14 "Các con hãy coi chừng, đừng khinh rẻ một ai trong những kẻ bé mọn này". https://giaophanlongxuyen.org/.../thu-ba-11082026-thu-ba... ************************ 11/08 – THỨ BA TUẦN XIX MÙA THƯỜNG NIÊN - NĂM A. – THÁNH CƠLARA TRINH NỮ - LỄ NHỚ. * Thánh nữ sinh năm 1193 tại Átxidi. Năm 18 tuổi, chị xin thánh Phanxicô cho được theo nếp sống khó nghèo. Thánh Phanxicô đã cho chị ở trong một căn nhà tồi tàn, gần nhà thờ thánh Đamianô ở cửa ngõ thành Átxidi. Em của thánh nữ tên là Anê và một số thiếu nữ khác gia nhập nếp sống của chị: sống thanh bần triệt để. Đó là những nữ tu Phanxicô tiên khởi. Chị qua đời năm 1253. LỜI CHÚA: Mt 18, 1-5. 10. 12-14 - "Khi ấy các môn đệ đến bên Chúa Giêsu mà hỏi: "Chớ thì ai là kẻ lớn nhất trong Nước Trời?" Chúa Giêsu gọi một trẻ nhỏ lại, đặt nó giữa các ông mà phán rằng: "Thật, Thầy bảo thật các con: nếu các con không hoá nên như trẻ nhỏ, các con sẽ không được vào Nước Trời. Vậy ai hạ mình xuống như trẻ nhỏ này, người ấy là kẻ lớn nhất trong Nước Trời. "Và kẻ nào đón nhận một trẻ nhỏ như thế này vì danh Thầy, tức là đón nhận Thầy. Các con hãy coi chừng, đừng khinh rẻ một ai trong những kẻ bé mọn này, vì Thầy bảo các con, thiên thần của chúng trên trời hằng chiêm ngưỡng thánh nhan Cha Ta, Đấng ngự trên trời. "Các con nghĩ sao? Nếu ai có một trăm con chiên mà lạc mất một con, thì người đó lại không bỏ chín mươi chín con trên núi, để đi tìm con chiên lạc sao? Nếu người đó tìm được, Thầy bảo thật các con, người đó sẽ vui mừng vì con chiên đó, hơn chín mươi chín con chiên không thất lạc. Cũng vậy, Cha các con trên trời không muốn để một trong những kẻ bé mọn này phải hư mất". SUY NIỆM: TÂM HỒN TRẺ THƠ. (TGM Giuse Ngô Quang Kiệt) “Nếu anh em không trở lại mà nên như trẻ nhỏ, thì sẽ chẳng được vào Nước Trời”. Phải trở lại. Không phải sinh lại như Ni-cô-đê-mô tưởng lầm. Nhưng là có tinh thần trẻ thơ. Tinh thần trẻ thơ là gì? Khiêm nhường? Vâng lời? Ứng trực? Đều đúng cả. Khái quát trong thái độ của đứa con nhỏ đối với cha mẹ. Khi còn nhỏ, cha mẹ là tất cả. Con không là gì. Nên mọi sự đều trông mong vào cha mẹ. Nên một với cha mẹ. Phó thác. Tin cậy. Kết hợp. Yêu mến. Đó là thái độ Chúa Giê-su sống với Chúa Cha. Đó là thái độ Chúa muốn ta có với Thiên Chúa. Chúa là tất cả. Ta là hư vô. Chúa có tất cả. Ta hai bàn tay trắng. Chúa trao ban tất cả. Ta nhận lãnh tất cả. Càng bé nhỏ ở trần gian càng cao trọng trên trời. Càng bé nhỏ càng được Chúa yêu thương. Nhân loại gặp vấn đề khi muốn chứng tỏ mình là người lớn, trưởng thành trước mặt Chúa. Tự mãn với những thành công, con người tưởng mình ngang hàng với Chúa. Tự do cá nhân quá mức, con người không còn muốn lệ thuộc vào Thiên Chúa. Tự phụ giải quyết được mọi vấn đề, con người nghĩ rằng thế giới này không còn cần Thiên Chúa. Đó là những thái độ tàn phá con người và thế giới. Cần trở nên như trẻ nhỏ. Nêu gương cho ta, Mô-sê đã sống tinh thần bé nhỏ. Mô-sê từng là một thủ lĩnh lẫy lừng, từng thi hành bao điềm kỳ phép lạ kinh thiên động địa, gieo kinh hoàng cho người Ai cập. Nhưng giờ đây Mô-sê thú nhận mình già yếu. Ông khiêm tốn thanh thản giã từ quyền lực. Còn hơn thế ông bé nhỏ nên lãnh án phạt của Chúa cách khiêm nhường. Và ông trở nên bé nhỏ đến độ vâng phục lời Chúa dậy ra đi lên núi chết một mình. Đúng là một người con hiếu thảo. Và ông có tâm tình bé thơ khi tôn trọng Gio-suê, người đệ tử theo hầu ông từ khi còn nhỏ. Ông tin tưởng và khích lệ Gio-suê. Ông khuyên nhủ dân chúng vâng phục Gio-suê dù anh còn trẻ. Vì ông biết rằng mọi sự đều bởi Chúa. Chúa sẽ dẫn đưa Ít-ra-en. Chúa sẽ ở với Gio-suê (năm lẻ). Ê-dê-kiên cũng có tính thần trẻ thơ khi vâng lời Thiên Chúa nuốt trọn cuốn sách có đủ mọi điều đắng cay mà chẳng thắc mắc ngại ngùng. Và sau đó vâng lời Chúa truyền rao Lời Chúa cho dân, dù là những lời không mấy dễ nghe. Ê-dê-kiên quả đã sống tinh thần của người con bé nhỏ và hiếu thảo. Đón nhận tất cả từ Thiên Chúa. Làm tất cả mọi sự theo ý Thiên Chúa. Bất chấp sự gì xảy đến cho mình (năm chẵn). CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa Giêsu, xin cho con trở nên đơn sơ bé nhỏ, nhờ đó con dễ nghe được tiếng Chúa nói, dễ thấy Chúa hiện diện và hoạt động trong đời con. Sống giữa một thế giới đầy lọc lừa và đe dọa, xin cho con đừng trở nên cứng cỏi, khép kín và nghi ngờ. Xin dạy con sự hiền hậu để con biết cảm thông và bao dung với tha nhân. Xin dạy con sự khiêm nhu để con dám buông đời con cho Chúa. Cuối cùng, xin cho con sự bình an sâu thẳm, vui tươi đi trên con đường hẹp với Ngài, hạnh phúc vì được cùng Ngài chịu khổ đau. Amen. (Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.).
HẠT LÚA THỐI ĐI - SINH NHIỀU BÔNG HẠT. 10/08 – THỨ HAI TUẦN XIX MÙA THƯỜNG NIÊN - NĂM A. – THÁNH LÔRENXÔ, PHÓ TẾ, TỬ ĐẠO - LỄ KÍNH. LỜI CHÚA: Ga 12, 24-26 "Ai phụng sự Ta thì Cha Ta sẽ tôn vinh nó". https://giaophanlongxuyen.org/.../thu-hai-10082026-thanh... ************************** 10/08 – THỨ HAI TUẦN XIX MÙA THƯỜNG NIÊN - NĂM A. – THÁNH LÔRENXÔ, PHÓ TẾ, TỬ ĐẠO - LỄ KÍNH. * Phó tế Lôrenxô chịu tử đạo tại Rôma ngày 10 tháng 8 năm 258, sau đức Xít-tô II bốn ngày. Chuyện kể rằng người phải chịu cực hình lửa thiêu trên một chiếc giường sắt sau khi người đã phân phát cho người nghèo tài sản của cộng đoàn. Ngay từ thế kỷ IV, lòng tôn kính người đã phổ biến trong Hội Thánh. LỜI CHÚA: Ga 12, 24-26 - "Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Thật, Ta nói thật với các con: Nếu hạt lúa mì rơi xuống đất mà không thối đi, thì nó chỉ trơ trọi một mình, nhưng nếu nó thối đi, thì nó sinh nhiều bông hạt. Ai yêu sự sống mình thì sẽ mất, và ai ghét sự sống mình ở đời này, thì sẽ giữ được nó cho sự sống đời đời. Ai phụng sự Ta, hãy theo Ta, và Ta ở đâu, thì kẻ phụng sự Ta cũng sẽ ở đó. Ai phụng sự Ta, Cha Ta sẽ tôn vinh nó". SUY NIỆM: HY SINH VÀ PHỤC VỤ. (‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’) Văn sĩ Robert Jordan Mayer đã viết tập sách có tựa đề Tạ Ơn Chúa. Trong đó ông chia ra ba loại cho đi: cho đi vì tức, cho đi vì bổn phận và cho đi vì lòng biết ơn. - Kẻ cho đi vì tức thường nói: “Tôi không thích cho đi, vì kẹt quá nên đành phải làm như vậy”. Cho đi vì tức thì cho đi rất ít, vì món quà mà không có người cho thì không giá trị. - Người cho đi vì bổn phận thì nói: “Tôi phải cho đi”. Cho đi vì bổn phận thì cho đi nhiều hơn là cho đi vì tức, nhưng món quà không hấp dẫn, không màu sắc. - Người cho đi vì lòng biết ơn thì nói: “Tôi muốn cho đi”. Cho đi vì lòng biết ơn thì cho đi mọi sự và làm cho thế gian nhìn thấy hình ảnh Thiên Chúa. Chúng ta hãy xét xem mình thuộc loại người nào trong ba mẫu người vừa nêu trên: cho đi vì tức, cho vì bổn phận và cho đi vì lòng biết ơn. Bài Phúc Âm hôm nay dùng hình ảnh hạt giống phải chết đi mới trổ sinh nhiều hoa trái để nhắc cho môn đệ Chúa Giêsu phải biết sống hình ảnh cao cả nhất của việc cho đi là biết chấp nhận chết đi nơi bản thân, biết hy sinh chính mạng sống mình như thánh Laurensô vì tình yêu Chúa. Ðịnh luật chết đi để trổ sinh hoa trái đã được Chúa Giêsu Kitô, Thầy chúng ta, thi hành nêu gương trước. “Không ai có tình yêu lớn hơn kẻ hy sinh mạng sống mình cho bạn hữu”, nếu không có mẫu gương đi kèm theo lời dạy đầy cương quyết của Chúa thì có lẽ chúng ta không màng chi đến việc phải chết đi, phải hy sinh chính mạng sống mình để phục vụ điều thiện hảo của anh chị em. Không hy sinh thì sẽ không có phục vụ đích thực và không phục vụ đích thực thì ta chưa phải là đồ đệ đích thực của Chúa. CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, Xin khắc ghi thật sâu vào tâm trí con Lời Chúa dạy về hy sinh và phục vụ. Vì công nghiệp của thánh Laurentio tử đạo, xin ban cho con ơn can đảm và trung thành với Chúa trong mọi hoàn cảnh và ngay cả khi phải hy sinh mạng sống vì Chúa và vì anh em. Amen. (‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)

Thứ Sáu, 7 tháng 8, 2026

PHÉP LẠ TRÊN THIÊN NHIÊN. 09/08 – CHÚA NHẬT XIX MÙA THƯỜNG NIÊN - NĂM A. LỜI CHÚA: Mt 14, 22-33 "Xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến cùng Thầy". https://giaophanlongxuyen.org/.../chua-nhat-09082026-chua... ********************* 09/08 – CHÚA NHẬT XIX MÙA THƯỜNG NIÊN - NĂM A. LỜI CHÚA: Mt 14, 22-33 Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu. - "Khi dân chúng đã ăn no, lập tức Chúa Giêsu giục môn đệ trở xuống thuyền mà qua bờ bên kia trước, trong lúc Người giải tán dân chúng. Giải tán họ xong, Người lên núi cầu nguyện một mình. Đến chiều, Người vẫn ở đó một mình. Còn thuyền thì đã ra giữa biển, bị sóng đánh chập chờn vì ngược gió. Canh tư đêm tối, Người đi trên mặt biển mà đến với các ông. Thấy Người đi trên mặt biển, các ông hoảng hồn mà nói rằng: "Ma kìa!", và các ông sợ hãi kêu la lớn tiếng. Lập tức, Chúa Giêsu nói với các ông rằng: "Hãy yên tâm. Thầy đây, đừng sợ!" Phêrô thưa lại rằng: "Lạy Thầy, nếu quả là Thầy, thì xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến cùng Thầy". Chúa phán: "Hãy đến!" Phêrô xuống khỏi thuyền, bước đi trên mặt nước mà đến cùng Chúa Giêsu. Khi thấy gió mạnh, ông sợ hãi và sắp chìm xuống nên la lên rằng: "Lạy Thầy, xin cứu con!" Lập tức, Chúa Giêsu giơ tay nắm lấy ông mà nói: "Người hèn tin, tại sao mà nghi ngờ?" Khi cả hai đã lên thuyền thì gió liền yên lặng. Những người ở trong thuyền đến lạy Người mà rằng: "Thật, Thầy là Con Thiên Chúa". SUY NIỆM: “CỨ AN TÂM - THẦY ĐÂY, ĐỪNG SỢ!" (Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.) Không rõ lúc nào thì con thuyền các môn đệ gặp gió ngược. Có gió thì có sóng, sóng đánh làm thuyền chòng chành. Thuyền rơi vào tình trạng tiến thoái lưỡng nan. Tiến tới bờ bên kia thì không được, mà về cũng không xong, vì con thuyền đã ra xa bờ nhiều dặm. Các môn đệ phải tự mình đương đầu với sóng gió. Tay chèo của họ mệt mỏi giữa đêm khuya. Không có Thầy Giêsu ở đây, trong khoang thuyền này. Tại sao Thầy bắt họ phải qua bờ bên kia ngay lập tức? Tại sao Thầy không hoãn đến sáng mai, vì đâu có gì mà vội? Bây giờ Thầy đang làm gì một mình ở chỗ hoang vắng đó? Thầy có biết các môn đệ vì vâng lời Thầy mà gặp rắc rối không? Có một thứ sóng gió nào đó đang xôn xao trong lòng họ. Thầy Giêsu đến với họ lúc trời còn tối, nên chẳng ai nhận ra. Ngài đến với họ ngay giữa sóng gió, Ngài đạp lên sóng mà đi. Các môn đệ thấy bóng người đi trên mặt nước. Hoảng hốt và sợ hãi, họ tưởng mình thấy ma. Họ nghĩ chỉ có ma mới đi trên mặt nước được. Nhưng đây không phải là ma, đây là người Thầy của họ. “Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!” Vậy mà Phêrô vẫn chưa nhận ra giọng nói và khuôn mặt của Thầy. Ông muốn đưa ra một trắc nghiệm để kiểm chứng. “Nếu quả là Ngài, xin truyền cho con đi trên nước để đến với Ngài.” Nếu ông đi được trên nước thì người kia mới đúng là Thầy Giêsu. Ông xác tín rằng điều Thầy làm được, Thầy cũng cho trò làm được. Phêrô tự đặt mình vào một thách đố không dễ dàng. Thầy Giêsu chấp nhận thách đố này và mời Phêrô: “Hãy đến!” Thầy đã đi trên sóng nước để đến với ông. Nay Thầy mời ông đi trên sóng nước để đến với Thầy. Chúng ta cần hình dung giây phút Phêrô đặt chân trên mặt nước. Mặt nước đang có sóng lớn vì gió mạnh. Ông có ngần ngại khi bước ra khỏi thuyền không? Ông có dám tin mình sẽ đi được trên nước không? Phêrô đã làm gì để chiến thắng sự sợ hãi đang đè nặng? Chúng ta chỉ biết ông đã thắng được chính mình, đã ra khỏi thuyền, đã đặt chân trên sóng nước và bước đi. Không rõ người ông trở nên nhẹ hay mặt nước trở nên cứng. Càng bước đi, ông càng xác tín rằng đúng là Thầy rồi. Và ông cứ hướng về phía Thầy mà tiến bước. Nhưng ngay cả khi tin Thầy đang ở trước mặt mình, Phêrô cũng bị chao đảo vì một cơn gió mạnh bất ngờ ập tới. Ông sợ hãi và chìm xuống, nên ông la to xin Thầy cứu mình. Thầy Giêsu lập tức đưa bàn tay ra nắm lấy ông. Thầy trách ông đã nghi ngờ, dù chỉ trong một giây phút. Nghi ngờ là dấu hiệu của lòng tin còn non yếu. Lòng tin này có thể lung lay trước những biến động của cuộc đời. Thật cảm động cảnh Thầy Giêsu nắm tay Phêrô và đưa ông về thuyền. Gió vẫn chưa ngừng, sóng vẫn đánh. Nhưng Phêrô yên tâm đi bên Thầy, đạp trên sóng gió mà đi. Chỉ khi Thầy trò về thuyền, gió mới lặng. Kinh nghiệm của Phêrô cũng là kinh nghiệm của các kitô hữu. Kinh nghiệm bị ép phải qua bờ bên kia ngay lập tức, trong hoàn cảnh trời tối, ngược gió, và không có Thầy gần bên. Kinh nghiệm hoảng hốt vì Thầy đến mà mình không nhận ra. Kinh nghiệm hạnh phúc đi được trên nước để đến với Thầy, và rồi bị chìm, dù biết Thầy ở ngay trước mặt. Kinh nghiệm được Thầy dắt về thuyền trong bình an. Bao nhiêu cung bậc cảm xúc trong từng kinh nghiệm. Tất cả dẫn đến kinh nghiệm cuối là nhận ra Con Thiên Chúa đang ở trong cùng thuyền với Hội Thánh hôm nay (Mt 14,33). CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa Giêsu, Sống ở đời chẳng ai thích sóng gió, nhưng sóng gió lúc nào cũng có trong đời người. Các môn đệ đầu tiên đã nhiều lần gặp sóng gió ở hồ Galilê. Sóng gió đến khi Chúa đang ngủ vùi trên thuyền, khiến môn đệ phải vội vàng đánh thức. Sóng gió đến khi Chúa không ở trong thuyền, khiến môn đệ phải chèo chống vất vả. Chúa không tránh cho đời chúng con khỏi mọi sóng gió, vì Chúa biết sóng gió làm chúng con trưởng thành, tập vượt qua nỗi sợ hãi bằng lòng tin, tập vượt qua nỗi lo âu bằng hy vọng. Chúa để chúng con chiến đấu suốt đêm với gió ngược, nhưng lại đến với chúng con khi trời gần sáng. Xin cho chúng con yêu quý sự bình an, nhưng lại không ngỡ ngàng trước sóng gió. Giữa cơn sóng gió, xin cho chúng con tin rằng Chúa vẫn hiện diện gần bên chúng con, và đang đưa con thuyền Giáo Hội về đến bến. Amen. (Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.) Ẩn bớt

Thứ Năm, 6 tháng 8, 2026

LÒNG TIN LỚN BẰNG HẠT CẢI. 08/08 – THỨ BẢY TUẦN XVIII MÙA THƯỜNG NIÊN - NĂM A. – THÁNH ĐA MINH LINH MỤC - LỄ NHỚ. LỜI CHÚA: Mt 17, 14-19 "Nếu các con có lòng tin, thì chẳng có gì các con không làm được". https://giaophanlongxuyen.org/.../thu-bay-08082026-thanh... *************************** 08/08 – THỨ BẢY TUẦN XVIII MÙA THƯỜNG NIÊN - NĂM A. – THÁNH ĐA MINH LINH MỤC - LỄ NHỚ. * Thánh nhân sinh quãng năm 1170, tại Ca-lê-ru-ê-ga, Tây Ban Nha. Người học thần học tại Pa-len-xi-a rồi làm kinh sĩ giáo phận Ốt-ma. Trước hết, người quy tụ một số phụ nữ về sống tại Pơ-rô-vin-lơ (Pháp), theo một tu luật, rồi sau người lập Dòng Anh Em Thuyết Giáo tại Tu-lu-dơ để đối lại lạc giáo Ca-tha. Chính người đã chiến đấu với lạc giáo bằng lời giảng thuyết, bằng gương sáng và đã thu hoạch được kết quả khả quan. Người muốn các anh em trong Dòng phải sống khất thực, -------- và lời giảng dạy phải xuất phát và được nuôi dưỡng bằng chiêm niệm. Người đã đặt trung tâm Dòng ở Rôma trước khi qua đời ở Bô-lô-nha ngày 6 tháng 8 năm 1221. LỜI CHÚA: Mt 17, 14-19 - "Khi ấy, có một người đến gần, quỳ gối trước mặt Chúa Giêsu mà nói rằng: "Lạy Ngài, xin thương xót con trai tôi vì nó mắc chứng kinh phong và rất trầm trọng: nó thường ngã vào lửa và lắm lúc nó ngã xuống nước. Tôi đã đem nó đến cùng môn đệ Ngài, nhưng các ông không thể chữa nó được". Chúa Giêsu đáp: "Ôi thế hệ cứng lòng tin và hư hỏng! Ta phải ở với các ngươi đến bao giờ? Ta còn phải chịu đựng các ngươi đến bao giờ nữa? Hãy đem nó lại đây cho Ta". Chúa Giêsu quát mắng quỷ và quỷ liền ra khỏi đứa bé. Và nó được lành ngay trong lúc ấy. Bấy giờ các môn đệ đến hỏi riêng Chúa Giêsu rằng: "Tại sao chúng con không thể trừ quỷ ấy được?" Chúa Giêsu bảo các ông rằng: "Vì các con yếu lòng tin! Thầy bảo thật các con: Nếu các con có lòng tin lớn bằng hạt cải, thì các con có khiến núi này rằng: 'Hãy rời khỏi đây mà sang nơi kia', thì nó liền đi sang, và chẳng có gì các con không làm được". SUY NIỆM: SỨC MẠNH CỦA LÒNG TIN. (TGM Giuse Nguyễn Năng) Sứ điệp: Sức mạnh của đời sống người Kitô hữu tùy thuộc vào mức độ của lòng tin. Lòng tin yếu, người Kitô hữu sẽ bất lực; còn lòng tin mạnh, người Kitô hữu sẽ vượt qua mọi thử thách. CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, sau khi chứng kiến Chúa trừ quỷ kinh phong, các tông đồ đã hỏi Chúa: “Tại sao chúng con không trừ được quỷ ấy?”. Bản thân con cũng nhiều lần tự hỏi: “Tại sao mình cứ sống tầm thường mãi?”. Câu trả lời của Chúa thật rõ ràng: “Vì các ngươi yếu lòng tin”. Vì yếu lòng tin mà con chưa cảm nhận được hết ánh nhìn yêu thương của Chúa, cái nhìn trìu mến, mời gọi, khích lệ. Và vì thế con chưa một lần mạnh dạn thưa với Chúa: “Lạy Chúa, Chúa muốn con làm gì?”. Con thường tránh né ánh nhìn của Chúa, vội cúi đầu quay đi. Vì yếu lòng tin mà con làm ngơ trước tiếng gọi của người anh em đang cần giúp đỡ. Vì yếu lòng tin mà con dè dặt tính toán mỗi khi cần hy sinh, con ngại ngùng đứng dưới chân dốc cuộc đời, thu hẹp khát vọng của mình lại. Đời con vẫn cứ tầm thường vì tự thâm tâm con đã cam nhận sống tầm thường. Con tự vạch ra xung quanh mình những chuẩn mực an toàn, không được lỗi luật và cũng chớ phiêu lưu. Con chôn nén bạc Chúa trao xuống lòng đất và chịu đựng quãng đời vô vị trôi qua. Lạy Chúa, con yếu tin quá. Giờ đây con muốn tìm lại ánh mắt của Chúa, muốn lắng nghe tiếng Chúa thôi thúc trong tâm tư con. Xin Chúa củng cố đức tin yếu ớt của con. Chúa muốn con vươn cao và sẵn sàng ban ơn để con có thể vươn lên. Với lòng tin mạnh mẽ mà Chúa ban cho con, con sẽ cố gắng sống thánh và sẵn sàng chấp nhận mọi thách đố của cuộc sống. Với lòng tin mạnh mẽ, con sẽ dấn thân trọn vẹn để sống cho Chúa và cho anh chị em. Và với lòng tin mạnh mẽ, con sẽ có đủ sức mạnh để chiếm được Nước Trời. Amen. Ghi nhớ: “Nếu các con có lòng tin, thì chẳng có gì các con không làm được”. (TGM Giuse Nguyễn Năng).

Thứ Tư, 5 tháng 8, 2026

THEO CHÚA - HÃY VÁC THẬP GIÁ. 07/08 – THỨ SÁU ĐẦU THÁNG - TUẦN XVIII MÙA THƯỜNG NIÊN - NĂM A. LỜI CHÚA: Mt 16, 24-28 "Người ta sẽ lấy gì mà đổi được sự sống mình". https://giaophanlongxuyen.org/.../thu-sau-07082026-thu... **************************** 07/08 – THỨ SÁU ĐẦU THÁNG - TUẦN XVIII MÙA THƯỜNG NIÊN - NĂM A. LỜI CHÚA: Mt 16, 24-28 Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Nếu ai muốn theo Thầy, thì hãy từ bỏ mình đi, và vác thập giá mình mà theo Thầy. Vì chưng, ai muốn cứu mạng sống mình thì sẽ mất; còn ai đành mất mạng sống mình vì Ta, thì sẽ được sự sống. Nếu ai được lợi cả thế gian mà thiệt hại sự sống mình, thì được ích gì? Hoặc người ta sẽ lấy gì mà đổi được sự sống mình? "Bởi vì Con Người sẽ đến trong vinh quang của Cha Người, cùng với các thiên thần của Người, và bấy giờ, Người sẽ trả công cho mỗi người tuỳ theo việc họ làm. Thật, Thầy bảo các con: trong những kẻ đang đứng đây, có người sẽ không nếm sự chết trước khi xem thấy Con Người đến trong Nước Người". SUY NIỆM. ĐIỀU KIỆN PHẢI CÓ ĐỂ THEO CHÚA. (Lm. Micae Võ Thành Nhân) Sau khi chấm dứt cuộc sống ở trần gian này, chúng ta sẽ bước vào cuộc sống sau này. Cuộc sống sau này là vĩnh cửu, kéo dài mãi mãi. Chúng ta, ai cũng mong ước được sống đời đời với Chúa, không bị trầm luân, không bị khổ ải thì chúng ta phải đành mất mạng sống mình vì Chúa: “Vì chưng, ai muốn cứu mạng sống mình thì sẽ mất; còn ai đành mất mạng sống mình vì Ta, thì sẽ được sự sống” (Mt 16, 25). Đành mất mạng sống mình vì Chúa, nghĩa là: “Nếu ai muốn theo Thầy, thì hãy từ bỏ mình đi, và vác thập giá mình mà theo Thầy” (Mt 16, 24). Vác thập gía theo Chúa mỗi ngày là chúng ta chấp nhận mọi gian nan thử thách, trái ý cực lòng, bệnh hoạn tật nguyền, đau khổ thất bại, nghiệt ngã cuộc đời… với lòng tin yêu vâng phục Chúa trong mọi hoàn cảnh của cuộc sống. Chúng ta vác thập gía, chúng ta dấn thân bước theo Chúa mỗi ngày, dù phải bị thua thiệt, phải mất đi tiền bạc của cải vật chất, ngay cả mạng sống của chúng ta ở nữa: “Nếu ai được lợi cả thế gian mà thiệt hại sự sống mình, thì được ích gì? Hoặc người ta sẽ lấy gì mà đổi được sự sống mình?” (Mt 16, 26). Chúng ta biết rằng một khi chúng ta vác thập giá theo Chúa, chúng ta hy sinh hãm mình từ bỏ tính hư tật xấu, đam mê xác thịt, tham sân si, siêng năng làm các việc lành, việc thiện, việc tốt, việc phúc đức trong cuộc đời này. Chúa sẽ ghi nhận. Chúa sẽ không quên và nhất là Chúa sẽ thưởng công cho chúng ta là Chúa sẽ ban sự sống đời đời cho chúng ta làm gia nghiệp. Do đó, càng cố gắng làm nhiều các việc lành đó bao nhiêu, thì Chúa sẽ thưởng công chúng ta càng nhiều chừng ấy và còn hơn thế nữa là khác: “Bởi vì Con Người sẽ đến trong vinh quang của Cha Người, cùng với các thiên thần của Người, và bấy giờ, Người sẽ trả công cho mỗi người tuỳ theo việc họ làm” (Mt 16, 27). Chúng ta hãy phấn khởi và tích cực thực hiện việc vác thập gía theo Chúa mỗi ngày như thánh ý Chúa muốn. CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, khi Chúa đến trong Nước của Chúa, xin Chúa thương đến chúng con là những kẻ yếu hèn tội lỗi, bất xứng mà tha thứ cho chúng con và ban cho chúng con được sống mãi mãi bên Chúa. Vì Chúa là nguồn vui, nguồn hạnh phúc của chúng con, và chỉ có Chúa mới thỏa mãn niềm khát khao của chúng con trong cuộc sống đời này cũng như mai sau. Amen. (Lm. Micae Võ Thành Nhân)