Thứ Ba, 13 tháng 9, 2016


CON NGƯỜI ĐẾN 




Bài Tin mừng hôm này cho ta thấy những người Kinh sư và Pharisêu có một tấm lòng cứng cỏi và kiêu ngạo. Vì thế họ bị Chúa Giêsu phê phán kịch liệt. Ngài đã không biết so sánh những người này với thế hệ nào? Giống ai? Hay là một lũ trẻ vô đạo, không có niềm tin ở ngoài chợ. Những người Kinh sư và Pharisiêu luôn tim cách để chối bỏ sự thật, không chấp nhận cách sống khắc khổ của ông Gioan Tẩy Giả, họ cho là bị quỷ ám. Chúa Giêsu sông thân mật, gần gủi, chia sẻ với dân những niềm vui và nối buồn thì họ cho Ngài là kẻ ăn nhậu, bê tha và sống phóng túng. Họ chỉ nhìn vào cách sống của Chúa Giêsu trên lăng kính của mình, nghĩa là chỉ nhìn theo nhãn quan bên ngoài mà không nhân ra ý nghĩa sâu xa bên trong mà Chúa Giêsu đang dành cho dân của Ngài đólà yêu thương họ và mang họ đến ơn cứu độ.
Với thái đô cứng cỏi và kiêu ngạo của những Kinh sư và Pharisêu giúp chúng ta tự hỏi rằng chúng ta có thái độ, có cái nhìn như thế nào về Chúa Giêsu khi sống trong một thế giới vật chất và quyền lực đang chi phối ta?. Chắc chắn có những lúc chúng ta cũng yếu đuối, cứng lòng tin như những kinh sư và Pharisiêu. Thích đi tìm những nhược điểm của giáo lý, của Lời Chúa để bắt bẻ hơn là biểu lộ một thái độ khiêm tốn để tìm ra thánh ý của Thiên Chúa muốn nói với ta đang sau đó. Thiên Chúa luôn hiện diện hôm qua, hôm nay và mãi mãi. Ngài đang ở giữa tôi và anh chị em , Ngài đang sống giản dị, gần gũi và hòa đồng với dân để trao ban sức mạnh, sự sống và ân sủng. Ta hãy trở nên khiêm nhường và dễ dạy trong đức tin để nhận ra Ngài và làm theo thánh ý của Ngài.
Thứ Tư sau Chúa nhật 24 Thường Niên - Lễ suy tôn Thánh giá - Lễ kính
Lời Chúa: 
 Lc 7,31-35
31 "Vậy tôi phải ví người thế hệ này với ai ? Họ giống ai ? 32 Họ giống như lũ trẻ ngồi ngoài chợ gọi nhau mà nói :
            'Tụi tôi thổi sáo cho các anh,
            mà các anh không nhảy múa ;
            tụi tôi hát bài đưa đám,
            mà các anh không khóc than.'
33 "Thật vậy, ông Gio-an Tẩy Giả đến, không ăn bánh, không uống rượu, thì các ông bảo : 'Ông ta bị quỷ ám.' 34 Con Người đến, cũng ăn cũng uống như ai, thì các ông lại bảo : 'Đây là tay ăn nhậu, bạn bè với quân thu thuế và phường tội lỗi.' 35 Nhưng Đức Khôn Ngoan đã được tất cả con cái mình biện minh cho."
Lạy Chúa đức tin không phải là kết quả suy tư một mình, hay là kế hoạch của tư tưởng con, nhưng đó là kết quả của một sự liên hệ, đối thoại, lắng nghe, tiếp nhận và đáp trả lại lời mời gọi của Ngài. Xin cho con biết sống tích cực trong mối tương quan liên vị này để làm cho đức tin ngày càng lớn mạnh và hòa quyện vào mối giây tình yêu mà Chúa đã liên kết chúng con lại với nhau trong cùng một đức tin, Amen.

NGÀY 14 THÁNG 9: SUY TÔN THÁNH GIÁ

- LỄ SUY TÔN THÁNH GIÁ - LỄ KÍNH

Vào đầu thế kỷ thứ tư, thánh Helena, mẹ của hoàng đế La Mã Constantinô đến Giêrusalem để tìm kiếm các nơi linh thiêng mà Ðức Kitô đã từng đặt chân đến. Thánh nữ san bằng đền Aphrodite (thần Hy Lạp) mà truyền thống cho rằng được xây trên phần mộ của Ðấng Cứu Thế, và sau đó Constantinô đã xây Ðền mộ Thánh lên trên. Trong cuộc đào xới, các công nhân tìm thấy ba Thập giá. Truyền thuyết nói rằng một Thập giá được coi là của Ðức Giêsu khi Thập giá ấy chữa lành một phụ nữ đang hấp hối khi Thập giá chạm vào bà.
Ngay sau đó, Thập giá ấy trở nên mục tiêu cho sự sùng kính. Vào ngày thứ Sáu Tuần Thánh ở Giêrusalem, theo lời một nhân chứng, Thập giá được lấy ra khỏi hộp đựng bằng bạc, và được đặt trên bàn cùng với tấm bảng nhỏ có ghi hàng chữ mà Philatô đã ra lệnh treo trên đầu Ðức Giêsu. Sau đó "từng người một đến kính viếng; tất cả đều cúi đầu; trước hết họ dùng trán sau đó dùng mắt để chạm đến Thập giá và tấm bảng; và sau khi hôn kính Thập giá họ mới lui bước."
Cho đến ngày nay, các Giáo hội Ðông phương, Công giáo cũng như Chính thống giáo đều cử hành ngày tôn kính Thánh Giá vào tháng chín để kỷ niệm ngày cung hiến Ðền mộ Thánh. Ngày lễ này được du nhập vào niên lịch Tây phương trong thế kỷ thứ bảy sau khi hoàng đế Heraclius khôi phục được Thập giá này khỏi tay người Ba Tư mà họ đã chiếm đoạt vào năm 614, trước đó 15 năm. Theo một truyện kể, vị hoàng đế định tự mình vác Thập giá ấy vào Giêrusalem, nhưng không thể nào tiến bước được cho đến khi ông cởi bỏ phẩm phục sang trọng vua chúa và trở nên một người nghèo hèn đi chân đất.
Lời Bàn
Ngày nay Thập giá là biểu tượng chung cho Đức tin Kitô hữu. Biết bao thế hệ các nghệ nhân đã biến Thập giá thành một sản phẩm nghệ thuật để rước hoặc mang trên người như đồ trang sức. Ðối với con mắt của các Kitô hữu tiên khởi, Thập giá không đẹp đẽ gì. Nó được dựng bên ngoài các cổng thành, trên đó có treo xác chết như đe dọa bất cứ ai không tuân lệnh nhà cầm quyền La Mã - kể cả các lạc giáo không chịu thờ cúng các tà thần của người La Mã. Mặc dù các tín hữu đề cập đến Thập giá như một khí cụ trong sự Cứu chuộc, ít khi Thập giá xuất hiện trong nghệ thuật Kitô giáo cho đến sau khi Constantinô ban bố sắc lệnh khoan dung.
Lời trích
"Thập giá Ðức Kitô thật tráng lệ là dường nào! Nó đem lại sự sống chứ không phải cái chết; sự sáng chứ không phải tối tăm; thiên đàng chứ không phải sự mất mát. Ðó là mảnh gỗ mà trên đó Chúa Giêsu, như một chiến sĩ cao cả, bị thương tích nơi chân tay và cạnh sườn, nhưng nhờ đó đã chữa lành các thương tích của chúng ta. Cây trái cấm đã tiêu hủy chúng ta, bây giờ một cây khác đem lại sự sống cho chúng ta" (Theodore Studios)

Thứ Hai, 12 tháng 9, 2016

HÃY CHỖI DẬY 




- THÁNH GIOAN KIM KHẨU:
* Thánh nhân sinh quãng năm 349 tại An-ti-ô-khi-a. Người học cao hiểu rộng, cuộc sống khắc khổ. Sau khi làm linh mục, người nhận nhiệm vụ giảng thuyết, thu hoạch được kết quả khả quan. Năm 397, người được chọn làm giám mục Công-tăng-ti-nốp. Người là mục tử tận tụy, lo chấn chỉnh phong hóa cho giáo sĩ và giáo dân. Vì can đảm làm chứng cho Tin Mừng và bênh vực người nghèo trước cảnh xa hoa vô tâm của người giàu, người đã bị hoàng gia ghen ghét và hai lần bị đi đày, rồi chết ở Cô-ma-na, Pon-tô nơi lưu đày, ngày 14 tháng 9 năm 407. Người đã giảng dạy nhiều và viết nhiều tác phẩm để giải thích giáo lý công giáo và huấn luyện đời sống Kitô hữu. Vì thế người được mệnh danh là “Kim Khẩu”.

LỜI CHÚA: Lc 7,11-17
Trông thấy bà, Chúa chạnh lòng thương và nói : "Bà đừng khóc nữa !" (Lc 7,13)
Khi Đức Giêsu đến gần cửa thành, thì người ta khiêng một người chết đi chôn, người này là con trai duy nhất, và mẹ anh ta lại là một bà góa. Có một đám đông trong thành cùng đi với bà. Trông thấy bà, Chúa chạnh lòng thương và nói: “Bà đừng khóc nữa!”Rồi Người lại gần sờ vào quan tài. Các người khiêng dừng lại. Đức Giêsu nói: “Này người thanh niên, tôi bảo anh: hãy chỗi dậy!” (Lc. 7, 12-14)
Trong bốn Tin Mừng, chỉ một mình Thánh Lu-ca kể lại câu chuyện cho thanh niên con bà góa thành Naim sống lại.
Hôm đó, hai đoàn người gặp nhau ở gần cổng Naim: một đoàn có vị dẫn đầu là Đấng ban sự sống và một đoàn tiễn đưa người chết. Người chết là một con trai duy nhất của một bà góa. Tình trạng càng đau khổ hơn nữa cho bà mẹ góa này không còn người đàn ông nào đứng ra bảo lãnh tài sản mình trước pháp luật và bảo vệ danh dự mình trong xã hội trọng nam khinh nữ đó. Đó là lý do đau khổ cùng cực của bà khiến cho đoàn người đông đảo đã cảm thương đến tiễn đưa con bà, như bản văn lưu ý tới.
Đức Giêsu đã xúc động và cảm thương nỗi đau buồn lớn lao này. Người là con Thiên Chúa thấy rõ những khốn cực của loài người, người là con người nên càng vô cùng nhạy bén trước những nỗi bất hạnh và đau khổ của loài người. Nhiều trang Tin Mừng đã chứng tỏ cho chúng ta thấy rõ điều đó. Người dừng lại trước bà mẹ tuyệt vọng và thì thầm an ủi bà, với tấm lòng chân thành cảm thương nồng nàn qua giọng nói nghẹn ngào: “Bà đừng khóc nữa!”
.
Rồi Người tiến về phía quan tài, sờ vào nó, Người kêu gọi với giọng nói lạ lùng: Này người thanh niên, tôi bảo anh: Hãy chỗi dậy! Người chết liền chỗi lên và bắt đầu nói. Đức Giêsu trao anh ta cho bà mẹ! một sự thật vô cùng kinh ngạc! không phải chỉ xảy ra lúc này mà còn cho đến tận cùng lịch sử loài người, mãi mãi Đức Kitô còn cho người ta sống lại, mãi mãi sứ điệp sự thật về phục sinh vẫn còn tiếp tục cho loài người. Đức Kitô, nhờ sự sống lại của Người đã mặc khải một sự sống phục sinh muôn đời: Một sự sống không bao giờ phải chết nữa, một sự sống hoàn toàn mới, vượt trên mọi xác phàm trần gian.
“Đức Giêsu đã trao anh ta cho bà mẹ”, Thánh Lu-ca đã đặc biệt chú thích thêm, để nhấn mạnh đến vai trò các phụ nữ trong thế giới đã liệng bỏ phụ nữ vào bóng tối không còn đếm xỉa gì đến công lao của họ. Người ta có thể đoán rằng chính lúc đó, Đức Giêsu đã tha thiết nghĩ đến Mẹ Người biết chừng nào! quyền năng và tâm tình tế nhị cảm thương đi đôi với nhau khi các Ngài bởi Thiên Chúa đến với nhân loại.
Thứ Ba tuần 24 mùa Thường Niên - Thánh Gioan Kim Khẩu
Lời Chúa: 
 Lc 7,11-17
11 Sau đó, Đức Giê-su đi đến thành kia gọi là Na-in, có các môn đệ và một đám rất đông cùng đi với Người. 12 Khi Đức Giê-su đến gần cửa thành, thì đang lúc người ta khiêng một người chết đi chôn, người này là con trai duy nhất, và mẹ anh ta lại là một bà goá. Có một đám đông trong thành cùng đi với bà. 13 Trông thấy bà, Chúa chạnh lòng thương và nói : "Bà đừng khóc nữa !" 14 Rồi Người lại gần, sờ vào quan tài. Các người khiêng dừng lại. Đức Giê-su nói : "Này người thanh niên, tôi bảo anh : hãy trỗi dậy !" 15 Người chết liền ngồi lên và bắt đầu nói. Đức Giê-su trao anh ta cho bà mẹ. 16 Mọi người đều kinh sợ và tôn vinh Thiên Chúa rằng : "Một vị ngôn sứ vĩ đại đã xuất hiện giữa chúng ta, và Thiên Chúa đã viếng thăm dân Người". 17 Lời này về Đức Giê-su được loan truyền khắp cả miền Giu-đê và vùng lân cận.
Lạy Chúa, con chỉ nghe toàn những tiếng nhu cầu của bản thân. Còn tiếng gọi của Chúa sao mơ màng quá, khó nghe quá. Chúa đã gọi người thanh niên chỗi dậy từ cõi chết, xin Ngài cũng gọi con từ những đam mê bất chính của con. (Hosanna).

Chủ Nhật, 11 tháng 9, 2016


LÒNG TIN MẠNH MẼ



Lòng tin thể hiện trong mọi khía cạnh của cuộc sống, với nhiều thang bậc khác nhau. Lòng tin vào người khác giúp chúng ta có thể đối thoại và trở nên bạn bè của nhau. Thật bất hạnh và cô độc nếu tôi không có ai đáng tin tưởng.
Trong Tin Mừng hôm nay, chúng ta nhận thấy một thang bậc rất đặc biệt của lòng tin. Viên đại đội trưởng đã đặt lòng tin tưởng của mình nơi Đức Giêsu, Con Thiên Chúa. Ông tin rằng Đức Giêsu, với quyền năng của Ngài, sẽ chữa khỏi bệnh cho người đầy tớ của ông. “Thưa Ngài, không dám phiền Ngài như vậy, tôi không đáng rước Ngài vào nhà tôi… nhưng xin Ngài cứ nói một lời, thì đầy tớ tôi được khỏi bệnh.” Và lòng tin ấy đã được đáp trả.
Bạn có đặt lòng tin của mình nơi Đấng tạo dựng nên bạn, Đấng biết bạn cần gì và Ngài đang chờ bạn nói lên lời tin tưởng nơi Ngài? Viên đại đội trưởng đặt lòng tin nơi Đức Giêsu, ông đã được Thiên Chúa xót thương. Cũng vậy, hôm nay là lễ Danh Thánh Đức Maria. Đức Maria đã hoàn toàn tin tưởng nơi Thiên Chúa, dâng hiến cuộc sống theo kế hoạch của Ngài, và Ngài đã làm cho Danh Mẹ được ca tụng khắp hoàn cầu.
Thứ Hai tuần 24 mùa Thường Niên
Lời Chúa: 
 Lc 7, 1-10
Sau khi đã nói hết những lời ấy cho dân chúng nghe, Đức Giê-su vào thành Ca-phác-na-um. 2 Một viên đại đội trưởng kia có người nô lệ bệnh nặng gần chết. Ông ta yêu quý người ấy lắm. 3 Khi nghe đồn về Đức Giê-su, ông cho mấy kỳ mục của người Do-thái đi xin Người đến cứu sống người nô lệ của ông.
 Họ đến gặp Đức Giê-su và khẩn khoản nài xin Người rằng : "Thưa Ngài, ông ấy đáng được Ngài làm ơn cho. 5 Vì ông quý mến dân ta. Vả lại chính ông đã xây cất hội đường cho chúng ta." 6 Đức Giê-su liền đi với họ. Khi Người còn cách nhà viên sĩ quan không bao xa, thì ông này cho bạn hữu ra nói với Người : "Thưa Ngài, không dám phiền Ngài quá như vậy, vì tôi không đáng rước Ngài vào nhà tôi. 7 Cũng vì thế, tôi không nghĩ mình xứng đáng đến gặp Ngài. Nhưng xin Ngài cứ nói một lời, thì đầy tớ của tôi được khỏi bệnh. 8 Vì chính tôi đây, tuy dưới quyền kẻ khác, tôi cũng có lính tráng dưới quyền tôi. Tôi bảo người này : 'Đi !' là nó đi ; bảo người kia : 'Đến !' là nó đến ; và bảo người nô lệ của tôi : 'Làm cái này !' là nó làm." Nghe vậy, Đức Giê-su thán phục ông ta, Người quay lại nói với đám đông đang theo Người rằng : "Tôi nói cho các ông hay : ngay cả trong dân Ít-ra-en, tôi cũng chưa thấy một người nào có lòng tin mạnh như thế." 10 Về đến nhà, những người đã được sai đi thấy người nô lệ đã khỏi hẳn.
Lạy Chúa, con biết Chúa là Đấng tác tạo nên con, Chúa biết điều gì tốt cho con. Vậy mà con vẫn tin tưởng vào bản thân con hơn tin tưởng vào Chúa. Không ít lần con tự hào rằng con có thể làm tất cả với sức của riêng con. Xin Chúa dạy con biết tin tưởng vào Chúa, xin tăng thêm đức tin cho con. Chúa sẽ làm cho con biết bao điều kì diệu nếu con tin tưởng vào Chúa. Amen.

Thứ Bảy, 10 tháng 9, 2016


THIÊN CHÚA GIÀU LÒNG XÓT THƯƠNG


Linh mục Inhaxiô Trần Ngà

Để đối phó với những người phạm tội, luật hình sự tại các quốc gia quy định nhiều hình phạt khác nhau: phạt tiền, giam nhốt trong các nhà tù hay xà lim, lưu đày biệt xứ hoặc trong trường hợp phạm tội nghiêm trọng thì đem ra xử tử để vĩnh viễn loại trừ người lỗi phạm khỏi thế giới loài người.
Trong khi đó, để đối phó với tội nhân, Thiên Chúa không muốn trừng phạt mà chỉ muốn giúp tội nhân ăn năn hối cải quay về đường lành. Từ ngàn xưa, Thiên Chúa phán qua miệng ngôn sứ Ê-dê-kiên: “Ta không muốn kẻ gian ác phải chết nhưng muốn nó ăn năn sám hối mà được sống” (Ê-dê-kiên 18, 23 và 33, 11)
Đối với Thiên Chúa, mỗi một người đều có giá trị rất cao nên cần phải được trân trọng và yêu thương. Dù con người có đắm chìm trong lầm lạc và tội lỗi, Thiên Chúa không bỏ rơi, không hủy diệt họ, nhưng tìm mọi cách đưa họ trở về đàng lành.
Dụ ngôn người đi tìm chiên lạc trong Tin mừng Luca (Lc 15, 4-7) chứng tỏ cho chúng ta thấy điều đó:
Người chăn chiên tốt hết lòng yêu thương, quý mến từng con trong đàn, bất kể đó là chiên tốt hay chiên xấu, mập hay gầy, khoẻ mạnh hay đau bệnh. Và khi phát hiện ra một con chiên lạc đàn, anh ta bôn ba, tất tả kiếm tìm cho bằng được con chiên lạc với bất cứ giá nào. Một khi đã tìm thấy, anh vác chiên lên vai, mừng vui hớn hở trở về, kêu mời bà con làng xóm đến chia mừng với anh.
Qua dụ ngôn trên đây, Chúa Giê-su tỏ cho chúng ta thấy Thiên Chúa xem mỗi người chúng ta là báu vật vô giá, nên nếu có bất kỳ ai “lạc mất”, thì Ngài phải tìm về cho bằng được.
Tìm kiếm, cảm hoá và chết thay
Phương cách xử trí của Thiên Chúa đối với tội nhân gồm ba việc chính là tìm kiếm, cảm hoá và chết thay.
Tìm kiếm: Thay vì trừng trị hoặc trừ khử các tội nhân như các tòa án khắp nơi thường làm, Thiên Chúa Ngôi Hai đã rời bỏ ngai trời vinh hiển, vượt qua khoảng cách gần như vô tận giữa trời và đất, hạ mình xuống thế, trở nên người phàm để đi tìm kiếm từng người trong nhóm họ.
Cảm hoá: Thay vì tống giam các tội nhân vào ngục, bắt họ mang gông cùm xiềng xích để đền tội, Chúa Giê-su rất tôn trọng và quý mến tội nhân, tìm nhiều cách hoán cải họ; có khi Ngài còn đến ở lại trong nhà người tội lỗi, cùng ăn uống đồng bạn với họ, trở nên bạn bè của họ, nhằm lấy tình bạn mà cảm hóa họ trở về. (Luca 15,2)
Chết thay: Thay vì kết liễu mạng sống của các tội nhân ác nghiệt, bắt họ phải đền nợ máu họ đã gây ra như các tòa án nhân loại thường làm, Chúa Giê-su đã đổ máu châu báu của mình ra để chết thay cho họ, để rửa sạch họ khỏi muôn vàn tội lỗi và cho họ được sống đời đời.

Lòng thương xót của Thiên Chúa đối với tội nhân, ngay cả những tội nhân bầm dập, khốn cùng nhất, đã được Chúa Giê-su khẳng định trong Tin Mừng Mat-thêu: “Cây lau bị giập, Ngài không đành bẻ gãy, tim đèn leo lét, chẳng nỡ tắt đi, cho đến khi Ngài đưa công lý đến toàn thắng.” (Mt 12, 20 và Is 42, 3) 

Chúa nhật tuần 24 thường niên năm C
Lời Chúa: 
 Lc 15,11-32
1 Các người thu thuế và các người tội lỗi đều lui tới với Đức Giê-su để nghe Người giảng. Những người Pha-ri-sêu và các kinh sư bèn xầm xì với nhau : "Ông này đón tiếp phường tội lỗi và ăn uống với chúng." Đức Giê-su mới kể cho họ dụ ngôn này : 4 "Người nào trong các ông có một trăm con chiên mà bị mất một con, lại không để chín mươi chín con kia ngoài đồng hoang, để đi tìm cho kỳ được con chiên bị mất ? 5 Tìm được rồi, người ấy mừng rỡ vác lên vai. 6 Về đến nhà, người ấy mời bạn bè, hàng xóm lại, và nói : 'Xin chung vui với tôi, vì tôi đã tìm được con chiên của tôi, con chiên bị mất đó.' Vậy, tôi nói cho các ông hay : trên trời cũng thế, ai nấy sẽ vui mừng vì một người tội lỗi ăn năn sám hối, hơn là vì chín mươi chín người công chính không cần phải sám hối ăn năn. 8 "Hoặc người phụ nữ nào có mười đồng quan, mà chẳng may đánh mất một đồng, lại không thắp đèn, rồi quét nhà, moi móc tìm cho kỳ được ? 9 Tìm được rồi, bà ấy mời bạn bè, hàng xóm lại, và nói : 'Xin chung vui với tôi, vì tôi đã tìm được đồng quan tôi đã đánh mất.' 10 Cũng thế, tôi nói cho các ông hay : giữa triều thần Thiên Chúa, ai nấy sẽ vui mừng vì một người tội lỗi ăn năn sám hối." 11 Rồi Đức Giê-su nói tiếp : "Một người kia có hai con trai. 12Người con thứ nói với cha rằng : 'Thưa cha, xin cho con phần tài sản con được hưởng.' Và người cha đã chia của cải cho hai con. 13 Ít ngày sau, người con thứ thu góp tất cả rồi trẩy đi phương xa. Ở đó anh ta sống phóng đãng, phung phí tài sản của mình. 14 "Khi anh ta đã ăn tiêu hết sạch, thì lại xảy ra trong vùng ấy một nạn đói khủng khiếp. Và anh ta bắt đầu lâm cảnh túng thiếu, 15 nên phải đi ở đợ cho một người dân trong vùng; người này sai anh ta ra đồng chăn heo. 16 Anh ta ao ước lấy đậu muồng heo ăn mà nhét cho đầy bụng, nhưng chẳng ai cho. 17 Bấy giờ anh ta hồi tâm và tự nhủ : 'Biết bao nhiêu người làm công cho cha ta được cơm dư gạo thừa, mà ta ở đây lại chết đói ! 18 Thôi, ta đứng lên, đi về cùng cha và thưa với người : 'Thưa cha, con thật đắc tội với Trời và với cha, 19 chẳng còn đáng gọi là con cha nữa. Xin coi con như một người làm công cho cha vậy.' 20 Thế rồi anh ta đứng lên đi về cùng cha. "Anh ta còn ở đằng xa, thì người cha đã trông thấy. Ông chạnh lòng thương, chạy ra ôm cổ anh ta và hôn lấy hôn để. 21 Bấy giờ người con nói rằng : 'Thưa cha, con thật đắc tội với Trời và với cha, chẳng còn đáng gọi là con cha nữa ...' 22 Nhưng người cha liền bảo các đầy tớ rằng : 'Mau đem áo đẹp nhất ra đây mặc cho cậu, xỏ nhẫn vào ngón tay, xỏ dép vào chân cậu, 23 rồi đi bắt con bê đã vỗ béo làm thịt để chúng ta mở tiệc ăn mừng ! 24 Vì con ta đây đã chết mà nay sống lại, đã mất mà nay lại tìm thấy.' Và họ bắt đầu ăn mừng. 25 "Lúc ấy người con cả của ông đang ở ngoài đồng. Khi anh ta về gần đến nhà, nghe thấy tiếng đàn ca nhảy múa, 26liền gọi một người đầy tớ ra mà hỏi xem có chuyện gì. 27 Người ấy trả lời : 'Em cậu đã về, và cha cậu đã làm thịt con bê béo, vì gặp lại cậu ấy mạnh khoẻ.' 28 Người anh cả liền nổi giận và không chịu vào nhà. Nhưng cha cậu ra năn nỉ. 29 Cậu trả lời cha : 'Cha coi, đã bao nhiêu năm trời con hầu hạ cha, và chẳng khi nào trái lệnh, thế mà chưa bao giờ cha cho lấy được một con dê con để con ăn mừng với bạn bè. 30 Còn thằng con của cha đó, sau khi đã nuốt hết của cải của cha với bọn điếm, nay trở về, thì cha lại giết bê béo ăn mừng !' 31 "Nhưng người cha nói với anh ta: 'Con à, lúc nào con cũng ở với cha, tất cả những gì của cha đều là của con. 32 Nhưng chúng ta phải ăn mừng, phải vui vẻ, vì em con đây đã chết mà nay lại sống, đã mất mà nay lại tìm thấy.'"
Lạy Chúa Giê-su,
Hôm xưa, Chúa đã rong ruổi tìm kiếm từng con chiên lạc để vác chiên về. Hôm nay, để tiếp tục sự nghiệp đó, Chúa đã dùng bí tích Thánh tẩy để tháp nhập chúng con vào Thân Mình Chúa, cho chúng con trở thành một chi thể sống động trong Thân thể Chúa để chúng con đồng hành với Chúa trên hành trình tìm kiếm và đưa về đàn nhiều con chiên lạc trong thôn xóm chúng con. 
Xin cho chúng con trở nên đôi chân của Chúa, rảo bước không mệt mỏi trên vạn nẻo đường đời, để tìm kiếm và đưa về những anh em lạc xa đường Chúa.
Xin cho chúng con trở nên đôi vai của Chúa để làm chỗ dựa tinh thần cho những con người lâm cảnh khốn cùng đang cần một chỗ tựa nương. Amen.

Thứ Sáu, 9 tháng 9, 2016


THỰC THI LỜI CHÚA 




Một người giàu có nọ muốn thưởng cho người quản lý của mình. Ông cho biết ông sắp đi xa và giao cho người quản lý đứng ra xây cho một căn nhà sang trọng, với những vật liệu đắt giá và những nhân công tài giỏi nhất. Người quản lý xem đây là cơ hội để làm giàu: ông tính toán từng đồng trong việc mua sắm vật liệu cũng như chỉ mướn những thợ xoàng nhất với giá rẻ mạt. Dĩ nhiên, căn nhà cũng được hoàn thành một cách tương đối tốt đẹp.
Khi người giàu có trở về, người quản lý đem tất cả chìa khóa của căn nhà đến cho ông và báo cáo đã làm đúng như chỉ thị của ông. Ông chủ hài lòng, khen người quản lý và thưởng cho ông căn nhà đó. Trong những năm kế tiếp, khi phải chi tiền để tu sửa căn nhà, người quản lý không ngừng hối tiếc: giả như tôi biết trước, đây căn nhà ông chủ tặng cho tôi, thì tôi đã không xây cất nó một cách xoàng xĩnh như thế.
Ðức tin có thể ví như một căn nhà Thiên Chúa ban tặng nhưng không cho con người. Tuy nhiên, đón nhận và xây dựng căn nhà ấy là phần của con người; căn nhà ấy có bền vững và đẹp đẽ hay không là tùy ở con người; căn nhà ấy có làm cho con người được hạnh phúc hay không là tùy ở việc xây dựng của con người. Chúa Giêsu đã nói: Ngài đến để con người được sống và sống dồi dào.
Sự sống dồi dào ấy không chỉ ở đời sau; hạnh phúc thật không chỉ được hứa hẹn cho mai sau, nhưng ngay từ đời này, khi con người đón nhận và sống đức tin một cách sung mãn, con người sẽ cảm nếm được hạnh phúc. Chính Chúa Giêsu đã hứa cho các môn đệ và những ai từ bỏ mọi sự mà đi theo Ngài sẽ được gấp trăm ngay từ đời này. Và nhận được gấp trăm ngay từ đời này là gì, nếu không phải là niềm vui và bình an trong tâm hồn. Niềm vui và bình an ấy, con người chỉ có được khi sống cho đến tận cùng những cam kết của niềm tin.
Chúng ta đang sống trong thời đại của bùng nổ thông tin. Con người thời đại đang choáng ngộp vì lượng thông tin, họ mệt mỏi vì những lời nói suông. Thời đại của thông tin cũng là thời của khủng hoảng về lời nói, đây chính là thách đố của người tín hữu Kitô.

Thứ Bảy tuần 23 mùa Thường Niên
Lời Chúa: 
 Lc 6,43-49.
43 "Không có cây nào tốt mà lại sinh quả sâu, cũng chẳng có cây nào sâu mà lại sinh quả tốt. 44 Thật vậy, xem quả thì biết cây. Ở bụi gai, làm sao bẻ được vả, trong bụi rậm, làm gì hái được nho. 45 Người tốt thì lấy ra cái tốt từ kho tàng tốt của lòng mình; kẻ xấu thì lấy ra cái xấu từ kho tàng xấu. Vì lòng có đầy, miệng mới nói ra. 46"Tại sao anh em gọi Thầy : 'Lạy Chúa! Lạy Chúa!', mà anh em không làm điều Thầy dạy ? 47 "Ai đến với Thầy, và nghe những lời Thầy dạy mà đem ra thực hành, thì Thầy sẽ chỉ cho anh em biết người ấy ví được như ai. 48 Người ấy ví được như một người khi xây nhà, đã cuốc, đã đào sâu và đặt nền móng trên đá. Nước lụt dâng lên, dòng sông có ùa vào nhà, thì cũng không lay chuyển nổi, vì nhà đã xây vững chắc.49 Còn ai nghe mà không thực hành, thì ví được như người xây nhà ngay mặt đất, không nền móng. Nước sông ùa vào, nhà sụp đổ ngay và bị phá huỷ tan tành."
Lạy Chúa, xin cho chúng con biết lắng nghe lời Chúa và thực hiện những điều Chúa truyền dạy bằng một lòng tin tuyệt đối. Xin cho chúng con đừng "nói một đàng làm một nẽo". Đừng sống vô cảm, vô hồn trước những đau thương của anh chị em.... Và luôn tâm nguyện "Con là con của Chúa con xin thực ý Chúa truyền dạy với sức của con"
Xin Chúa luôn nâng đỡ và phù giúp chúng con . Tạ ơn Chúa. Amen.

Thứ Năm, 8 tháng 9, 2016


SỰ MÙ QUÁNG 



Con người trong mọi thời đại luôn mong muốn chối bỏ sự hiện diện của Thiên Chúa hay không cần đến Ngài. Ngay từ đầu lịch sử loài người đã minh chứng điều đó, ông bà nguyên tổ vì mong muốn mình bằng Thiên Chúa nên đã chịu cám dỗ để mình trở thành Thiên Chúa và sống không cần đến Ngài.
Con người ngày nay cũng thế, với một nền văn minh hiện đại đang phục vụ cho cuộc sống của mình, con người nghĩ rằng mình có thể làm được tất cả và không cần đến Thiên Chúa hay chối bỏ sự hiện diện của Ngài. Đó là cơn cám dỗ triền miên của con người: sống không cần Thiên Chúa, loại trừ Ngài ra khỏi cuộc sống, để tự cho mình thành thẩm phán tối cao cho mọi hành động của mình cũng như của người khác.
Thực tế con người chỉ là thụ tạo bất toàn với những ưu và khuyết. Ưu điểm của người này có thể là khuyết điểm của người kia. Thế nhưng chúng ta luôn nhìn thấy khuyết điểm của người khác để rồi lên án họ mà lại không nhìn thấy những khiếm khuyết nơi chính bản thân mình. Vì chúng ta đã chối bỏ Thiên Chúa và không nhìn nhận sự hiện diện của Ngài nên chúng ta cũng không nhìn thấy sự hiện diện của Thiên Chúa nơi tha nhân. Mà Thiên Chúa là tình yêu, là sự yêu thương. Nên chúng ta thật dễ dàng xét đoán anh chị em mình.
Bởi thế Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu mời gọi mỗi người chúng ta chớ xét đoàn người khác mà "hãy lấy cái dằm ra khỏi mắt ngươi trước đã" để nhìn vào chính con người thật của mình với những ưu điểm và khuyết điểm để từ đó biết thông cảm, yêu thương anh chị em mình. Để làm được điều này, Thiên Chúa mời gọi chúng ta hãy đi vào mối tương quan mật thiết với Ngài, bởi vì Ngài là tình yêu. Khi chúng ta làm được điều này thì khi đó ta mới nhìn thấy Thiên Chúa nơi anh chị em mình và yêu thương họ thay vì xét đoán họ.


Thứ Sáu tuần 23 mùa Thường Niên
Lời Chúa: 
 Lc 6,39-42
39 Đức Giê-su còn kể cho môn đệ dụ ngôn này: "Mù mà lại dắt mù được sao ? Lẽ nào cả hai lại không sa xuống hố ? 40 Học trò không hơn thầy, có học hết chữ cũng chỉ bằng thầy mà thôi. 41 Sao anh thấy cái rác trong con mắt của người anh em, mà cái xà trong con mắt của chính mình thì lại không để ý tới ? 42 Sao anh lại có thể nói với người anh em: 'Này anh, hãy để tôi lấy cái rác trong con mắt anh ra', trong khi chính mình lại không thấy cái xà trong con mắt của mình ? Hỡi kẻ đạo đức giả ! Lấy cái xà ra khỏi mắt ngươi trước đã, rồi sẽ thấy rõ, để lấy cái rác trong con mắt người anh em.
Lạy Chúa, con chỉ là một thụ tạo với nhiều khiếm khuyết. Xin giúp con nhìn thấy những khiếm khuyết nơi bản thân con để từ đó con biết thông cảm, sẻ chia với anh chị em con.
Xin cho con mỗi ngày có được mối tương quan mật thiết với Ngài hơn, bởi vì Ngài là tình yêu .
Và nơi Ngài con nhận lãnh được tình yêu, để từ đó con cũng biết sẻ chia tình yêu đó với những người mà con gặp hằng ngày. Amen.