Thứ Tư, 7 tháng 12, 2016


TÌM KIẾM NƯỚC TRỜI 

Nước Trời phải đương đầu với sức mạnh, ai mạnh sức thì chiếm được (Mt 11,12)
Gioan Tẩy Giả là vị tiền hô của Đấng Cứu Thế. Ông là vị ngôn sứ cuối cùng của Cựu ước, là vị duy nhất được tận mắt chiêm ngắm dung nhan Đấng Cứu Thế, được chứng kiến những lời Ngài dạy và việc Ngài làm.
Cái phúc của Gioan là ở chỗ đó, cái phúc mà bao vị ngôn sứ đã từng ước ao, mơ tưởng, nhưng chỉ duy mình Gioan được tận hưởng. Gioan thật sự được Chúa Giêsu ca tụng: “chưa từng có ai cao trọng hơn ông” (x.c.11a).
Vị thế của Gioan thật cao trọng so với những nhân vật trong Cựu ước, nhưng trong Nước Trời của thời Tân Ước thì “kẻ nhỏ nhất trong Nước Trời còn cao trọng hơn ông” (x.c.11b).
Thật vậy, Cựu ước chỉ là giai đoạn chuẩn bị cho ơn cứu độ, còn Tân ước mới chính là giai đoạn thực hiện chương trình cứu độ qua con người Đức Giêsu.
Bởi thế, những ai sống trong thời Tân ước, thời của Nước Trời mới thật sự là người cao trọng. Sự cao trọng của người sống thời Tân ước chính là được cảm nghiệm sâu xa về Thiên Chúa qua mạc khải của Đức Giêsu, được hưởng nguồn ơn cứu độ do Ngài mang đến.
Nhờ Ngài, chúng ta biết được Thiên Chúa là Cha yêu thương, luôn chăm sóc và quan tâm đến từng người con nhỏ bé của Ngài. Qua con người Đức Giêsu với trọn cuộc sống và lời giảng dạy của Ngài, chúng ta tận hưởng mối tình vô biên của Thiên Chúa.
Đặc biệt qua cuộc tử nạn đau thương và cái chết tủi nhục của Chúa trên thập giá, cùng với sự phục sinh của Ngài, chúng ta được trở nên con cái Thiên Chúa và thừa hưởng gia nghiệp Nước Trời.
Cái phúc và sự cao trọng của chúng ta là ở chỗ đó, chứ không phải là những vị thế cao trọng nơi trần gian này.
Nhưng để có một vị thế trong Nước Trời, chúng ta phải chiến đấu để chiếm cho được, vì “Nước Trời phải đương đầu với sức mạnh, ai mạnh sức thì chiếm được” (c.12b).
Chính Chúa Giêsu đã mời gọi chúng ta “Hãy chiến đấu để qua được cửa hẹp mà vào” (Lc 13,24a). Con đường vào Nước Trời là con đường thập giá mà Chúa Giêsu đã đi qua. Đấy chính là con đường từ bỏ mà mỗi chúng ta cần bước theo Ngài để được vào Nước Trời.
Ngày hôm nay trong thời đại này, người ta ngại nói tới hy sinh, từ bỏ, và cho đó là chuyện không đáng quan tâm hay tụt hậu nữa là khác. Nhưng người con đích thực của Chúa, người môn đệ của Thầy Giêsu lại chọn làm phương châm sống, là lối đường duy nhất để bước vào Nước Trời.
Một cuộc sống chất chứa những hy sinh, bao hàm nhiều từ bỏ của người con Chúa, chắc hẳn phải là một chứng tá sống động đầy sức thuyết phục cho con người thời đại.
Liệu chúng ta có dám mạnh mẽ để can đảm bước vào nẻo đường thập giá mà Chúa Giêsu đã đi qua không? Lối đường yêu thương đầy đau thương tủi nhục ấy đã cứu độ cả nhân loại để dẫn đưa mọi người vào Vương Quốc Nước Trời.
Lời Chúa hôm nay trong mùa vọng này đang thức tỉnh chúng ta. Mỗi người hãy tự hỏi lòng mình khi đối diện trước Lời Chúa: “Chúa muốn con làm gì ngay trong hoàn cảnh và thời điểm này? Để cuộc sống con thực sự trở thành ánh sáng và muối men ướp lòng người; là lời mời gọi mọi người hãy can đảm bước vào Nước Trời bằng nẻo đường của hy sinh và từ bỏ”.
Thứ Năm Tuần II Mùa Vọng
Lời Chúa: 
 Mt 11,11-15
 11"Tôi nói thật với anh em: trong số phàm nhân đã lọt lòng mẹ, chưa từng có ai cao trọng hơn ông Gioan Tẩy Giả. Tuy nhiên, kẻ nhỏ nhất trong Nước Trời còn cao trọng hơn ông.12Từ thời ông Gioan Tẩy Giả cho đến bây giờ, Nước Trời phải đương đầu với sức mạnh, ai mạnh sức thì chiếm được. 13Cho đến ông Gioan, tất cả các ngôn sứ cũng như Lề Luật đều đã nói tiên tri. 14Và nếu anh em chịu tin lời tôi, thì ông Gioan chính là Êlia, người phải đến.15Ai có tai thì nghe.
Lạy Chúa, xin thương thứ tha cho những lần con đam mê chạy theo lối đường thênh thang rộng mở của những khoái lạc và hưởng thụ.
Xin đưa bước con quay trở về với lòng bao dung thương xót của Chúa.
Xin uốn lòng con nên mềm mại trước lời mời gọi của Chúa, để cuộc sống con từng ngày nên dấu chỉ yêu thương của tình Chúa qua những hy sinh, từ bỏ.
Xin cho con biết yêu thương nhiều hơn, biết quảng đại thứ tha và sẵn sàng phục vụ mọi người, đặc biệt là những người anh em bé mọn của Chúa.
Xin cho nhiều tâm hồn nhận biết Chúa là Cha yêu thương và Đức Giêsu là Đấng Cứu Độ nhân loại.
Xin cho Mùa Vọng này là thời gian thuận tiện giúp nhiều tâm hồn được bước vào Vương Quốc Nước Trời, để có được một vị thế đặc biệt trong cung lòng yêu thương của Chúa. Amen.

Thứ Ba, 6 tháng 12, 2016


ÁCH ÊM ÁI 



Tình yêu đã giúp thánh Tê-rê-xa Hài Đồng kết luận rằng đời Ki-tô hữu không phải là cuộc định cư trên núi Ta-bo, mà là một hành trình trèo lên đỉnh Can-vê.
Thực vậy, Chúa Giê-su không hề hứa hẹn một cuộc sống an nhàn thư thái cho những người đi theo Ngài, dù người đó là Đức Ma-ri-a, Mẹ Ngài, đi nữa. Ngài không miễn chước cho họ khỏi tuân giữ luật lệ, trái lại, còn đòi hỏi đến mức triệt để.
Tám Mối Phúc mà Chúa công bố đã minh chứng cho điều này. Vậy làm sao Ki-tô hữu có thể chấp nhận “gánh” và “ách” của Chúa mỗi ngày mà vẫn cảm nhận được sự êm ái, nhẹ nhàng? Theo thánh Âu-tinh, ấy là nhờ có lòng yêu mến: “Chỗ nào có lòng yêu mến thì không cảm thấy vất vả, mà giả như có vất vả đi nữa thì người ta cũng thích cái vất vả đó.” Tình Chúa yêu và tình yêu Chúa giúp cho Ki-tô hữu tìm được an vui ngay giữa lúc chồn chân mỏi gối. Tình yêu biến mọi sự trở nên nhẹ nhàng.
Thứ Tư Tuần 2 Mùa Vọng
Lời Chúa: 
 Mt 11,28-30
28"Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng. 29Anh em hãy mang lấy ách của tôi, và hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường. Tâm hồn anh em sẽ được nghỉ ngơi bồi dưỡng. 30Vì ách tôi êm ái, và gánh tôi nhẹ nhàng."
Lạy Chúa, Chúa là nơi con náu ẩn những khi nguy nan, là niềm cậy trông mỗi khi con tìm đến, là niềm an ủi những lúc con lệ rơi, là niềm hứng khởi những lúc con hân hoan. Ôi, lạy Thiên Chúa con thờ. Amen

Thứ Hai, 5 tháng 12, 2016

CHIÊN LẠC



Thằng bé đang ở đâu? nó đói, nó khát, nó sợ hãi, nó thét gào, nó bị thú dữ ăn thịt...nó quá nhỏ và bơ vơ trong rừng sâu bạt ngàn….Hàng loạt ám ảnh dày vò tâm trí ông cụ, trong nỗi thương nhớ, lo lắng đau đớn tuyệt độ ông đã quyết định bỏ vợ con, cháu chắt, nhà cửa để đi tìm cháu.
Ông hoang mang không biết đi hướng nào? Chuyện gì và nguy hiểm gì sẽ xảy ra với ông…chỉ một điều duy nhất là tình yêu thương đứa cháu nhỏ tội nghiệp phủ ngập tâm trí ông, và ông quyết định ra đi.
Ông đã ra đi và không bao giờ trở về, ông đã bị sụp hầm và chết.
Sau đó vài ngày, người ta cũng tìm được cháu của ông, nhưng cháu đã chết đói trong rừng…
Câu chuyện đau lòng có thật này đã được đăng trên báo chí gần đây, câu chuyện này làm cho người viết ưu tư một chút về tình yêu thương của những người đóng vai trò là “mục tử” đối với con cái mình, nhất là những đứa con yếu thế, lạc loài…
Tình yêu của người chủ chăn là tình yêu quan tâm. Vì quan tâm, nên người chủ chăn biết rất rõ còn thiếu một con, nó là đích thị con A, con B hay con N nào đó: nó đang bơ vơ, cô lập, lạc lỏng, sợ hãi v.v giữa đàn, giữa cộng đoàn, giữa gia đình…Con này cần được quan tâm hơn để nó thêm tự tin và vui sống.
Tình yêu của người đóng vai trò mục tử là tình yêu ưu tư và tìm kiếm. Ngày nay hơn bao giờ hết, gia đình, xã hội và đặc biệt Giáo hội cần lắm những người làm cha mẹ, lãnh đạo quốc qia, những vị mục tử…dám “ra khỏi” chính mình, chấp nhận mạo hiểm, rủi ro và thậm chí cái chết để đưa con yếu thế hơn về cùng sống trong sự yêu thương hòa hợp với đồng bạn.
Tình yêu của người chủ chăn là tình yêu “duy nhất” đối với từng cá vị. Mỗi đứa con trong một gia đình, dù con cái đông đúc thế nào, nhưng cha mẹ vẫn nhớ đến từng đặc điểm của mỗi đứa con. Đứa nào khỏe mạnh lanh lợi, đứa nào hay đau yếu, bệnh tật. Dường như đứa nào yếu thế, nhỏ bé…cha mẹ lại càng quan tâm và yêu thương hơn. Không phải vì “vô lý” đến độ bỏ 99 con, để tìm một con cho đủ tròn 100, nhưng tìm con chiên lạc, vì tình yêu thương không muốn những gì xấu xảy ra với nó.
Thứ Ba Tuần 2 Mùa Vọng - Thánh Nicôla, giám mục.
Lời Chúa: 
 Mt 18,12-14
12"Anh em nghĩ sao? Ai có một trăm con chiên mà có một con đi lạc, lại không để chín mươi chín con kia trên núi mà đi tìm con chiên lạc sao? 13Và nếu may mà tìm được, thì Thầy bảo thật anh em, người ấy vui mừng vì con chiên đó, hơn là vì chín mươi chín con không bị lạc. 14Cũng vậy, Cha của anh em, Đấng ngự trên trời, không muốn cho một ai trong những kẻ bé mọn này phải hư mất.
Lạy Chúa Giêsu, Chúa là mục tử nhân lành. Chúa biết từng con chiên. Chúa chăm sóc từng cuộc đời chúng con như người mục tử chăm sóc từng con chiên của mình. Xin cho chúng con biết phó dâng cuộc đời trong tay Chúa, và an vui sống trong sự chăm sóc, chở che của Chúa.
Lạy Chúa, xin cho con luôn cảm nhận được tình Ngài luôn dõi bước theo con, kiếm tìm con, chờ đợi con, dẫu có những lúc con đã quên Ngài. Amen.


THA TỘI: ĐỘC QUYỀN CỦA THIÊN CHÚA



Cuộc đời mỗi con người đều bao hàm nhiều gánh nặng phải vác: gánh nặng gia đình, công việc, bệnh tật... Nhưng khủng khiếp nhất chính là gánh nặng của tội lỗi. Được sinh ra giống hình ảnh Thiên Chúa; nhưng rồi con người đã sa ngã và chuốc lấy thân phận tội nhân! Ánh nhìn của Thiên Chúa đã đi theo Ca-in đến cùng trời cuối đất, cào cứa lòng anh… Nhưng Thiên Chúa vẫn yêu thương, thứ tha, và cứu độ con người nơi Đức Giê-su Ki-tô, Đấng đã đến để chữa lành thương tích cả thể xác lẫn tâm hồn người ta.
Trong Bí Tích Hoà Giải, gánh nặng tội lỗi nơi chúng ta được cất đi, – không phải như một tấm áo bẩn được giặt sạch, nhưng như một tấm áo mới tinh được ban tặng cho chúng ta.
Với con người, tha có nghĩa là bỏ qua song có thể vẫn còn ‘lưu hồ sơ’ để nhớ;
Còn đối với Thiên Chúa, tha nghĩa là quên luôn.
Sự thứ tha của Thiên Chúa là một cuộc ‘sáng tạo lại’!
Gánh tội lỗi được cất đi hoàn toàn trong tâm hồn chúng ta, và chúng ta sẽ tìm lại được sự bình an trọn vẹn!
Lòng bạn có đang bị đè nặng bởi điều gì không?
Hãy tìm lại niềm an bình sâu xa trong Bí Tích Hòa Giải – như một sự chuẩn bị căn bản nhất để mừng Lễ Chúa Giáng Sinh sắp tới.
Tích cực cảm thông, chia sẻ và nâng đỡ những người mang bệnh tật thể lý cũng như trong tâm hồn.

Thứ Hai Tuần II Mùa Vọng
Lời Chúa: 
 Lc 5,17-26
17Một hôm, khi Đức Giêsu giảng dạy, có mấy người Pharisêu và luật sĩ ngồi đó; họ từ khắp các làng mạc miền Galilê, Giuđê và từ Giêrusalem mà đến. Quyền năng Chúa ở với Người, khiến Người chữa lành các bệnh tật. 18Bỗng có mấy người khiêng đến một bệnh nhân bị bại liệt nằm trên giường, họ tìm cách đem vào đặt trước mặt Người. 19Nhưng vì có đám đông, họ không tìm được lối đem người ấy vào, nên họ mới lên mái nhà, dỡ ngói ra, thả người ấy cùng với cái giường xuống ngay chính giữa, trước mặt Đức Giêsu. 20Thấy họ có lòng tin như vậy, Người bảo: "Này anh, anh đã được tha tội rồi." 21Các kinh sư và các người Pharisêu bắt đầu suy nghĩ: "Ông này là ai mà nói phạm thượng như thế? Ai có quyền tha tội, ngoài một mình Thiên Chúa?" 22Nhưng Đức Giêsu thấu biết họ đang suy nghĩ như thế, nên Người lên tiếng bảo họ rằng: "Các ông đang nghĩ gì trong bụng vậy? 23Trong hai điều: một là bảo: "Anh đã được tha tội rồi", hai là bảo: "Đứng dậy mà đi", điều nào dễ hơn? 24Vậy, để các ông biết: ở dưới đất này, Con Người có quyền tha tội -Đức Giêsu bảo người bại liệt-: tôi truyền cho anh: Hãy đứng dậy, vác lấy giường của anh mà đi về nhà!" 25Ngay lúc ấy, người bại liệt trỗi dậy trước mặt họ, vác cái anh đã dùng để nằm, vừa đi về nhà vừa tôn vinh Thiên Chúa. 26Mọi người đều sửng sốt và tôn vinh Thiên Chúa. Họ kinh hãi bảo nhau: "Hôm nay, chúng ta đã thấy những chuyện lạ kỳ!"
Lạy Chúa Giêsu, Chúa có quyền năng tha mọi tội lỗi và chữa lành mọi bệnh hoạn tật nguyền. Xin Chúa thương đến chúng con trong mọi hoàn cảnh sống của chúng con, để chúng con được bừng đứng dậy tôn vinh Thiên Chúa.
Lạy Chúa, xin chữa lành mọi thương tích trong tâm hồn con, và ban lại cho con niềm bình an sâu xa của con cái Chúa. Amen.

Thứ Sáu, 2 tháng 12, 2016


LÀM LÀNH LÁNH DỮ



Có người nghĩ rằng: Cứ sống thoái mái với những thói hư tật xấu của mình... Cần gì phải ăn năn sám hối, cần chi phải cải thiện cuộc đời cho nhọc xác… Chúa là Đấng giàu lòng thương xót, đến giờ phút cuối đời, Ngài sẽ thứ tha tất cả mọi lỗi phạm và cho hưởng phúc thiên đàng.

Nói như thế là lầm to, vì Chúa Giê-su đã nhiều lần, nhiều cách cảnh báo rằng ai không sám hối, không cải thiện cuộc đời thì sẽ bị huỷ diệt.
Sám hối hay cải thiện cuộc đời là điều kiện tối cần để được cứu độ.
Chính vì thế, khi khởi đầu công cuộc rao giảng, sứ điệp đầu tiên mà Chúa Giê-su gởi đến nhân loại là lời kêu gọi: “Anh em hãy sám hối vì Nước Trời đã gần đến” (Mt 4,17)
Trước đó ít lâu, khi Gioan Tẩy giả bắt đầu rao giảng, thì sứ điệp đầu tiên mà ngài gửi đến mọi người cũng là lời kêu gọi sám hối: “Anh em hãy sám hối, vì Nước Trời đã đến gần" (Mt 3, 2).

Sám hối là làm lành, lánh dữ
Sám hối không phải chỉ là hối tiếc trong lòng vì những điều dữ đã làm, mà phải được thực hiện bằng hành động cụ thể. Sám hối đúng nghĩa là phải làm lành lánh dữ. Về điểm này, thánh Gioan tẩy giả dạy:
“Các anh hãy sinh hoa quả (tức là làm việc lành) để chứng tỏ lòng sám hối” (Mt 3, 8).

Không làm lành, lánh dữ thì sẽ bị huỷ diệt
Nhân sự kiện có một số người Ga-li-lê bị Phi-la-tô tàn sát cách man rợ, Chúa Giê-su lên tiếng bảo: "Các ngươi tưởng rằng mấy người xứ Ga-li-lê bị ngược đãi như vậy là những người tội lỗi hơn tất cả những người khác ở xứ Ga-li-lê ư? Ta bảo các ngươi: không phải thế. Nhưng nếu các ngươi không ăn năn hối cải, (tức là làm lành lánh dữ) thì tất cả các ngươi cũng sẽ bị huỷ diệt như vậy” (Lc 13, 3).
Và khi thấy có mười tám người bị tháp Si-lô-e đổ xuống đè chết thình lình, Chúa Giê-su cảnh báo: “Nếu các ngươi không ăn năn hối cải, thì tất cả các ngươi cũng sẽ bị huỷ diệt như vậy" (Lc 13, 5).

Qua bài Tin mừng được trích đọc hôm nay, thánh Gioan tẩy giả cảnh báo rằng:
- Ai không làm lành, lánh dữ bị xem như một thứ cây xấu, sẽ bị chặt bỏ đi và bị ném vào lửa. Ngài nói: “Cái rìu đã đặt sát gốc cây: bất cứ cây nào không sinh quả tốt đều bị chặt đi và quăng vào lửa” (Mt 3, 10).
Thánh Gioan cảnh báo tiếp:
- Ai không làm lành, lánh dữ bị xem như lúa lép sẽ bị thiêu đốt trong lửa không hề tắt. Ngài nói: “Tay Người cầm nia, Người sẽ rê sạch lúa trong sân: thóc mẩy thì thu vào kho lẫm, còn thóc lép thì bỏ vào lửa không hề tắt mà đốt đi” (Mt 3, 12).

Chúa Giê-su cũng răn đe những ai không làm lành, lánh dữ bằng nhiều dụ ngôn khác.
- Ai không làm lành, lánh dữ bị xem như một thứ cá xấu bị vứt ra ngoài. Ngài nói: “Nước Trời giống như chuyện chiếc lưới thả xuống biển, gom được đủ thứ cá. Khi lưới đầy, người ta kéo lên bãi, rồi ngồi nhặt cá tốt cho vào giỏ, còn cá xấu thì vứt ra ngoài. Đến ngày tận thế, cũng sẽ xảy ra như vậy. Các thiên thần sẽ xuất hiện và tách biệt kẻ xấu ra khỏi hàng ngũ người công chính, rồi quăng chúng vào lò lửa. Ở đó, chúng sẽ phải khóc lóc nghiến răng” (Mt 13, 47-50).
- Ai không làm lành, lánh dữ bị xem như cỏ lùng trong ruộng lúa, khi cuối mùa, sẽ bị đốt đi như lời Chúa nói: “Cứ để cả lúa và cỏ lùng cùng lớn lên cho tới mùa gặt. Đến ngày mùa, tôi sẽ bảo thợ gặt: hãy gom cỏ lùng lại, bó thành bó mà đốt đi, còn lúa, thì hãy thu vào kho lẫm cho tôi" ( Mt 13, 30).
- Ai không làm lành, lánh dữ sẽ bị xếp vào thành phần bị chúc dữ và sẽ bị Chúa Giê-su lên án như được viết trong dụ ngôn “Phán xét cuối cùng”: “Quân bị nguyền rủa kia, đi đi cho khuất mắt Ta mà vào lửa đời đời, nơi dành sẵn cho tên Ác Quỷ và các sứ thần của nó...” Mt 25,41).
BÀI SUY NIỆM TIN MỪNG INHAXIÔ TRẦN NGÀ

TIN MỪNG CHÚA NHẬT II MÙA VỌNG
Matthêu 3, 1-12

1Hồi ấy, ông Gio-an Tẩy Giả đến rao giảng trong hoang địa miền Giu-đê rằng:   2"Anh em hãy sám hối, vì Nước Trời đã đến gần."   3Ông chính là người đã được ngôn sứ I-sai-a nói tới: Có tiếng người hô trong hoang địa: Hãy dọn sẵn con đường cho Đức Chúa, sửa lối cho thẳng để Người đi.

  4Ông Gio-an mặc áo lông lạc đà, thắt lưng bằng dây da, lấy châu chấu và mật ong rừng làm thức ăn.   5Bấy giờ, người ta từ Giê-ru-sa-lem và khắp miền Giu-đê, cùng khắp vùng ven sông Gio-đan, kéo đến với ông.   6Họ thú tội, và ông làm phép rửa cho họ trong sông Gio-đan.   7Thấy nhiều người thuộc phái Pha-ri-sêu và phái Xa-đốc đến chịu phép rửa, ông nói với họ rằng: "Nòi rắn độc kia, ai đã chỉ cho các anh cách trốn cơn thịnh nộ của Thiên Chúa sắp giáng xuống vậy?   8Các anh hãy sinh hoa quả để chứng tỏ lòng sám hối.   9Đừng tưởng có thể bảo mình rằng : "Chúng ta đã có tổ phụ Áp-ra-ham."  Vì, tôi nói cho các anh hay, Thiên Chúa có thể làm cho những hòn đá này trở nên con cháu ông Áp-ra-ham.   10Cái rìu đã đặt sát gốc cây : bất cứ cây nào không sinh quả tốt đều bị chặt đi và quăng vào lửa. 11Tôi, tôi làm phép rửa cho các anh trong nước để giục lòng các anh sám hối. Còn Đấng đến sau tôi thì quyền thế hơn tôi, tôi không đáng xách dép cho Người. Người sẽ làm phép rửa cho các anh trong Thánh Thần và lửa.   12Tay Người cầm nia, Người sẽ rê sạch lúa trong sân : thóc mẩy thì thu vào kho lẫm, còn thóc lép thì bỏ vào lửa không hề tắt mà đốt đi.”

Lạy Chúa Giê-su,
Hậu quả của việc không sám hối thật là khủng khiếp.
Xin giúp chúng con quyết tâm sám hối, làm lành lánh dữ, hầu có thể tránh thoát hậu quả khủng khiếp sau này và được hưởng phúc thiên đàng với Chúa muôn đời. Amen.

HÃY ĐI RAO GIẢNG TIN MỪNG



Hãy rao giảng rằng: Nước Trời đã đến gần (Mt 10,7)
“Lời lãi cả thế gian mà mất linh hồn nào được ích gì?”... Lời thách thức này của Tin Mừng đã khiến cho một vị giáo sư trẻ tuổi bỏ tương lai đầy hứa hẹn, bỏ tất cả để chỉ còn đeo đuổi một mục đích duy nhất trong cuộc đời: sự sống đời đời của chính mình và của người đồng loại.
Vị giáo sư trẻ tuổi đó chính là Thánh Phanxicô Xaviê, bổn mạng của các xứ truyền giáo, mà hôm nay Giáo Hội kính nhớ... Chưa tròn 25 tuổi, Phanxicô đã nổi tiếng như một giáo sư triết học tài ba tại đại học Paris. Giữa lúc danh vọng đang đến, Phanxicô Xaviê đã nhận được những lời thách thức trên đây từ người bạn thân Inhaxiô Loyola.
Không còn chống cưỡng lại với lời Chúa, Phanxicô Xaviê đã đến Montmartre để cùng với Inhaxiô sống đời khó nghèo, khuyết tịnh và phục vụ tông đồ, theo những chỉ dẫn của Ðức Thánh Cha.
Năm 1537, nghĩa là 3 năm sau khi đã tuyên khấn, Phanxicô lãnh chức linh mục. Từ Italia, ngài sang Lisboa của Bồ Ðào Nha để lên đường đi truyền giáo tại Ấn Ðộ. Trong 10 năm ngắn ngủi, Phanxicô Xaviê đả rảo bước đi khắp nơi để đem Tin Mừng đến cho dân tộc Nhật Bản, Mã Lai và Ấn Ðộ. Cuộc sống của ngài là một chia sẻ cảm thông sâu xa với những người nghèo khổ nhất... Chưa đạt được giấc mơ đặt chân đến Trung Hoa và Việt Nam, thánh nhân đã qua đời trong kiệt sức, tại một hải đảo cách Hồng Kông 100 cây số. Bị những người lái buôn Bồ Ðào Nha bỏ rơi trên bãi cát, thánh nhân đã qua đời trong sự trơ trụi nghèo nàn.
Danh vọng, tiền tài, ngay cả sức khỏe... tất cả đều được đốt cháy để tìm được niềm vui đích thực cho tâm hồn và mang niềm vui đó đến với mọi người: đó là sứ điệp mà thánh Phanxicô Xaviê đã để lại cho tất cả chúng ta...
“Nhà giàu đứt tay bằng ăn mày đổ ruột”... Có lẽ người ta thường dùng câu nói trên đây không những để nói lên tính cách tương đối của đau khổ, mà còn để nói lên ngay cả sự tương đối của hạnh phúc.
Sau những tháng năm ăn độn, ăn rau, những người nghèo có thể hớn hở reo vui khi được bữa cơm trắng với chút thịt cá. Sau những tháng năm tù đày, một người vừa mới được phóng thích sẽ reo hò sung sướng khi được đi lại tự do, khi được thở không khí trong lành...
Những người giàu có, ngày nào cũng yến tiệc linh đình sẽ thèm khát đôi chút cá kho, mắm cà của người nghèo khổ... Những đứa trẻ giàu có ở đô thị có lẽ sẽ thèm khát những giây phút được cưỡi trâu hay tắm ao của những chú bé nghèo ở nhà quê...
Tựu trung, vấn đề cơ bản nhất của con người vẫn là đi tìm hạnh phúc. Và cuối cùng, sau những miệt mài tìm kiếm, ai cũng nhận thấy rằng mình sẽ không bao giờ đạt được hạnh phúc đích thực và trường cửu trên trần gian này. Kẻ đứng ở núi này sẽ luôn nhìn sang núi nọ...
Chúa Giêsu đã đề ra cho chúng ta một bí quyết của hạnh Phúc: Ai muốn cứu mạng sống mình, sẽ mất và ai mất mạng sống mình vì Ta sẽ gặp lại... Chỉ có một niềm vui đích thực đó là sống trọn vẹn cho Chúa. Chỉ có một điều quan trọng nhất trong cuộc sống: đó là lắng nghe lời Chúa.
Thứ Bảy Tuần Thứ I Mùa Vọng, thánh Phanxicôxavie, linh mục, lễ kính
Lời Chúa: 
 Mt 9,35 - 10,1.6-8
35Đức Giêsu đi khắp các thành thị, làng mạc, giảng dạy trong các hội đường, rao giảng Tin Mừng Nước Trời và chữa hết các bệnh hoạn tật nguyền. 36Đức Giêsu thấy đám đông thì chạnh lòng thương, vì họ lầm than vất vưởng, như bầy chiên không người chăn dắt. 37Bấy giờ, Người nói với môn đệ rằng: Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt lại ít. 38Vậy anh em hãy xin chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về."
1Rồi Đức Giêsu gọi mười hai môn đệ lại, để ban cho các ông quyền trên các thần ô uế, để các ông trừ chúng và chữa hết các bệnh hoạn tật nguyền. 6Tốt hơn là hãy đến với các con chiên lạc nhà Ítraen. 7Dọc đường hãy rao giảng rằng: Nước Trời đã đến gần. 8Anh em hãy chữa lành người đau yếu, làm cho kẻ chết sống lại, cho người phong hủi được sạch bệnh, và khử trừ ma quỷ. Anh em đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy.

Lạy Chúa Giêsu,
xin cho chúng con ngọn lửa trong Trái tim Chúa,
ngọn lửa của tình yêu Cha và nhân loại.
Xin làm tim con ấm lại mỗi ngày,
nhờ được nghe Chúa nói như hai môn đệ về Emmau,
và được Chúa nuôi bằng bánh ban sự sống.
Xin soi sáng chúng con bằng ngọn lửa rực rỡ
mỗi khi chúng con cầu nguyện hay quyết định.
Xin thanh luyện chúng con bằng ngọn lửa hồng
của những thất bại đắng cay trên đường đời.
Lạy Chúa Giêsu,
thế giới hôm nay vẫn bị tối tăm, lạnh lẽo đe dọa.
Xin ban cho chúng con những lưỡi lửa
để chúng con đi khắp địa cầu
loan báo về Tình yêu và gieo rắc Tình yêu khắp nơi. Amen.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

Thứ Năm, 1 tháng 12, 2016


ĐỨC TIN LÀ ÁNH SÁNG CỦA TÂM HỒN



"Lạy Con Vua Đa-vít, xin thương xót chúng tôi !" ( Mt 9, 27)
Ánh nắng chói chang của vùng sa mạc cùng với những cơn lốc thổi cát bụi mịt mù và cách sống không mấy vệ sinh về đôi mắt đã khiến cho bệnh mù dễ dàng phát sinh tại vùng Palestina. Chúng ta cũng phần nào thấy được điều này qua con số bị mắc bệnh thường tìm đến với Chúa Giêsu. Tuy nhiên, dù có phải đông người mắc chứng bệnh mù lòa thì không phải vì thế mà người mù lại an phận với kiếp mù lòa của họ, nhưng cuộc sống của họ luôn luôn là một thao thức tìm kiếm ánh sáng, gặp được cơ may có thể tìm thấy ánh sáng thì họ chẳng bao giờ bỏ lỡ cơ hội.
Người mù Thành Giêricô đang ngồi ăn xin bên vệ đường, nhưng vừa nghe biết Chúa Giêsu đi ngang qua, anh liền vội vàng lớn tiếng kêu xin: "Lạy Ngài xin cứu chữa tôi". Những người chung quanh cản ngăn thì anh lại càng la to hơn để rồi một khi đã nghe tiếng Chúa gọi, anh ta vứt bỏ tất cả để kịp đến với Ngài.
Hai người mù trong trình thuật Tin Mừng hôm nay tuy không có những cử chỉ như người mù Thành Giêricô, nhưng thái độ bền bỉ của họ cũng nói lên được tâm trạng khát vọng sự sáng. Chúa Giêsu đã gặp họ dọc đường, họ lớn tiếng kêu xin Người nhưng Ngài không chữa họ tại nơi đó, Ngài tiếp tục hành trình. Dù chưa được Chúa đáp lời chữa ngay nhưng họ không thất vọng bỏ cuộc và vẫn tiếp tục theo Ngài.
Về đến nhà, họ tiến lại gặp Ngài để một lần nữa xin Ngài chữa lành. Câu hỏi Chúa Giêsu đã đặt ra cho hai người mù là để gián tiếp diễn tả một câu hỏi khác: "Các ngươi có tin Ta là Ðấng Cứu Thế không?" Vì theo các tiên tri khi thời Ðấng Cứu Thế đến thì mọi bệnh tật sẽ được chữa lành như: người câm nói được, người điếc được nghe, kẻ què được lành và người mù được thấy...
Họ đáp: "Có" và lòng tin đã khiến cho họ được chữa lành. Trước và sau khi được chữa lành, người mù đều lớn tiếng. Lúc trước họ lớn tiếng vì lòng khát khao tìm thấy ánh sáng, và lần sau họ cũng lớn tiếng với nỗi vui mừng đã được thấy ánh sáng. Khi tìm được nỗi vui mừng thì dù Chúa Giêsu có ngăn cấm, họ vẫn cao rao danh Ngài.
Thế giới hôm nay cũng đang có những luồng ánh sáng và cơn lốc tối mù lý trí và lương tâm con người, bệnh mù này còn nguy hiểm hơn bệnh mù thể xác. Vì lắm lúc con người đang mù mà vẫn cứ tưởng là mình sáng, hoặc có quá nhiều người mù nên con người lại lấy số đông để khỏa lấp cơn bệnh.
Phần nào như tâm trạng của Tú Xương: "Thiên hạ có khi đang ngủ cả, viêc gì mà thức một mình ta".
Ðể chữa trị bệnh mù này cũng không dễ dàng gì, nó đòi hỏi con người phải có một thái độ bền bỉ và vững tin vào Chúa Giêsu như hai người mù ở trên. Bước theo Ngài nhưng nhiều lúc như bị Ngài bỏ quên không nhìn tới.
Tha thiết tìm đến Ngài thế mà chẳng được đoái hoài. Thất vọng để rồi buông xuôi bỏ cuộc thì con người sẽ mãi mãi ở trong bóng tối, nhưng vững bước theo Ngài để rồi tuyên xưng Ngài là Ðức Kitô thì con người sẽ tìm thấy ánh sáng, sẽ được nhìn ngắm những điều tuyệt vời mà trước đấy họ chưa từng thấy và cũng chẳng ai có ngoài một mình Thiên Chúa.

Thứ sáu đầu tháng. Tuần 1 Mùa Vọng năm A
Lời Chúa: 
 Mt 9,27-31
27 Đang khi Đức Giê-su ra khỏi nơi đó, thì có hai người mù đi theo kêu lên rằng : "Lạy Con Vua Đa-vít, xin thương xót chúng tôi !" 28 Khi Đức Giê-su về tới nhà, thì hai người mù ấy tiến lại gần. Người nói với họ : "Các anh có tin là tôi làm được điều ấy không ?" Họ đáp : "Thưa Ngài, chúng tôi tin." 29 Bấy giờ Người sờ vào mắt họ và nói : "Các anh tin thế nào thì được như vậy." 30 Mắt họ liền mở ra. Người nghiêm giọng bảo họ : "Coi chừng, đừng cho ai biết !" 31 Nhưng vừa ra khỏi đó, họ đã nói về Người trong khắp cả vùng.

Lạy Chúa Giêsu, Chúa là ánh sáng thế gian. Chúa đã soi sáng cho nhân trần ánh sáng của chân lý và tình thương. Xin soi sáng lòng trí chúng con để chúng con ra khỏi những mê muội tội lỗi. Xin mở mắt tâm hồn để chúng con nhận ra tha nhân là hình ảnh của Chúa. Xin soi sáng để chúng con luôn bước đi trong chân lý và bình an. Amen.