CHIÊN LẠC
Thằng bé đang ở đâu? nó đói, nó khát, nó sợ hãi, nó thét gào, nó bị thú dữ ăn thịt...nó quá nhỏ và bơ vơ trong rừng sâu bạt ngàn….Hàng loạt ám ảnh dày vò tâm trí ông cụ, trong nỗi thương nhớ, lo lắng đau đớn tuyệt độ ông đã quyết định bỏ vợ con, cháu chắt, nhà cửa để đi tìm cháu.
Ông hoang mang không biết đi hướng nào? Chuyện gì và nguy hiểm gì sẽ xảy ra với ông…chỉ một điều duy nhất là tình yêu thương đứa cháu nhỏ tội nghiệp phủ ngập tâm trí ông, và ông quyết định ra đi.
Ông đã ra đi và không bao giờ trở về, ông đã bị sụp hầm và chết.
Sau đó vài ngày, người ta cũng tìm được cháu của ông, nhưng cháu đã chết đói trong rừng…
Câu chuyện đau lòng có thật này đã được đăng trên báo chí gần đây, câu chuyện này làm cho người viết ưu tư một chút về tình yêu thương của những người đóng vai trò là “mục tử” đối với con cái mình, nhất là những đứa con yếu thế, lạc loài…
Tình yêu của người chủ chăn là tình yêu quan tâm. Vì quan tâm, nên người chủ chăn biết rất rõ còn thiếu một con, nó là đích thị con A, con B hay con N nào đó: nó đang bơ vơ, cô lập, lạc lỏng, sợ hãi v.v giữa đàn, giữa cộng đoàn, giữa gia đình…Con này cần được quan tâm hơn để nó thêm tự tin và vui sống.
Tình yêu của người đóng vai trò mục tử là tình yêu ưu tư và tìm kiếm. Ngày nay hơn bao giờ hết, gia đình, xã hội và đặc biệt Giáo hội cần lắm những người làm cha mẹ, lãnh đạo quốc qia, những vị mục tử…dám “ra khỏi” chính mình, chấp nhận mạo hiểm, rủi ro và thậm chí cái chết để đưa con yếu thế hơn về cùng sống trong sự yêu thương hòa hợp với đồng bạn.
Tình yêu của người chủ chăn là tình yêu “duy nhất” đối với từng cá vị. Mỗi đứa con trong một gia đình, dù con cái đông đúc thế nào, nhưng cha mẹ vẫn nhớ đến từng đặc điểm của mỗi đứa con. Đứa nào khỏe mạnh lanh lợi, đứa nào hay đau yếu, bệnh tật. Dường như đứa nào yếu thế, nhỏ bé…cha mẹ lại càng quan tâm và yêu thương hơn. Không phải vì “vô lý” đến độ bỏ 99 con, để tìm một con cho đủ tròn 100, nhưng tìm con chiên lạc, vì tình yêu thương không muốn những gì xấu xảy ra với nó.
Thứ Ba Tuần 2 Mùa Vọng - Thánh Nicôla, giám mục.
Lời Chúa:
Mt 18,12-14
12"Anh em nghĩ sao? Ai có một trăm con chiên mà có một con đi lạc, lại không để chín mươi chín con kia trên núi mà đi tìm con chiên lạc sao? 13Và nếu may mà tìm được, thì Thầy bảo thật anh em, người ấy vui mừng vì con chiên đó, hơn là vì chín mươi chín con không bị lạc. 14Cũng vậy, Cha của anh em, Đấng ngự trên trời, không muốn cho một ai trong những kẻ bé mọn này phải hư mất.
Lạy Chúa Giêsu, Chúa là mục tử nhân lành. Chúa biết từng con chiên. Chúa chăm sóc từng cuộc đời chúng con như người mục tử chăm sóc từng con chiên của mình. Xin cho chúng con biết phó dâng cuộc đời trong tay Chúa, và an vui sống trong sự chăm sóc, chở che của Chúa.
Lạy Chúa, xin cho con luôn cảm nhận được tình Ngài luôn dõi bước theo con, kiếm tìm con, chờ đợi con, dẫu có những lúc con đã quên Ngài. Amen.
Lạy Chúa, xin cho con luôn cảm nhận được tình Ngài luôn dõi bước theo con, kiếm tìm con, chờ đợi con, dẫu có những lúc con đã quên Ngài. Amen.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét