Chủ Nhật, 2 tháng 8, 2026

PHÉP LẠ ĐI TRÊN MẶT NƯỚC. 03/08 – THỨ HAI TUẦN XVIII MÙA THƯỜNG NIÊN - NĂM A. LỜI CHÚA: Mt 14, 22-36 "Xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến cùng Thầy". https://giaophanlongxuyen.org/.../thu-hai-03082026-thu... ********************** 03/08 – THỨ HAI TUẦN XVIII MÙA THƯỜNG NIÊN - NĂM A. LỜI CHÚA: Mt 14, 22-36 Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu. - "Khi dân chúng đã ăn no, lập tức Chúa Giêsu giục môn đệ trở xuống thuyền mà qua bờ bên kia trước, trong lúc Người giải tán dân chúng. Giải tán họ xong, Người lên núi cầu nguyện một mình. Ðến chiều, Người vẫn ở đó một mình. Còn thuyền thì đã ra giữa biển, bị sóng đánh chập chờn vì ngược gió. Canh tư đêm tối, Người đi trên mặt biển mà đến với các ông. Thấy Người đi trên mặt biển, các ông hoảng hồn mà nói rằng: "Ma kìa" và các ông sợ hãi kêu la lớn tiếng. Lập tức, Chúa Giêsu nói với các ông rằng: "Hãy yên tâm. Thầy đây, đừng sợ". Phêrô thưa lại rằng: "Lạy Thầy, nếu quả là Thầy, thì xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến cùng Thầy". Chúa phán: "Hãy đến". Phêrô xuống khỏi thuyền bước đi trên mặt nước mà đến cùng Chúa Giêsu. Khi thấy gió mạnh, ông sợ hãi và sắp chìm xuống nên la lên rằng: "Lạy Thầy, xin cứu con". Lập tức, Chúa Giêsu giơ tay nắm lấy ông mà nói: "Người hèn tin, tại sao lại nghi ngờ?" Khi cả hai đã lên thuyền thì gió liền yên lặng. Những người ở trong thuyền đến lạy Người mà rằng: "Thật, Thầy là Con Thiên Chúa!" Khi đã sang qua biển hồ, các ngài lên bộ và ghé vào Ghênêsarét. Nhận ra Ngài, dân địa phương liền loan tin đi khắp cả vùng xung quanh, và người ta đem đến cho Ngài hết mọi kẻ ốm đau. Họ nài xin Ngài cho họ rờ đến tua áo choàng của Ngài thôi, và ai đã rờ đến thì đều được chữa lành. SUY NIỆM: XIN CỨU CON. (Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.) Bài Tin Mừng hôm nay là một loạt những kinh nghiệm thiêng liêng. Có thể chúng ta ít nhiều đều đã có những kinh nghiệm này. Thầy Giêsu là một nhà giáo nhân từ và cương quyết. Ngài giáo dục các môn đệ bằng cách đưa họ vào những kinh nghiệm. Kinh nghiệm bị Thầy bắt buộc phải qua bờ bên kia (c. 22), dù họ rất muốn ở lại bờ bên này để nếm dư vị của thành công vừa rồi. Sau phép lạ nhân bánh, người ta định tôn Thầy lên làm vua (Ga 6, 15). Chỉ cần Thầy gật đầu là trò được chia sẻ tiếng tăm và quyền lực. Các môn đệ đã bị ép lên thuyền, ngay lập tức, lúc chạng vạng tối. Kinh nghiệm bị sóng đánh vì ngược gió. Thuyền đã xa bờ mấy cây số, tiến tới không được, lùi lại cũng không xong. Vào lúc khó khăn ấy lại không có Thầy ở trong thuyền. Hầu như suốt đêm các môn đệ phải vất vả chèo chống với sóng gió. Họ phải tập chiến đấu trong đêm tối khi không có Thầy ở bên. Họ có nghĩ quyết định của Thầy là sai lầm, vội vã không? Kinh nghiệm hốt hoảng, sợ hãi và được trấn an. Mãi đến lúc gần sáng, Thầy Giêsu mới đi trên biển mà đến với các môn đệ. Ngài đến khi họ chưa thấy rõ mặt Ngài. Ngài đến vào lúc bất ngờ và đến theo cách bất ngờ, khiến họ khiếp kinh. Ngài đến đem bình an mà họ tưởng là ma quái đe dọa (c. 26). Quả thật có những lúc không dễ nhận ra là Chúa đang đến với mình. Chúa đến làm các môn đệ sợ hãi hơn cả sóng gió. Nhưng “Cứ yên tâm, chính Thầy đây. Đừng sợ!” (c. 27). Kinh nghiệm tự đưa mình vào một thách đố của lòng tin. Một mặt Phêrô vẫn chưa tin trọn vẹn khi nói câu: Nếu quả là Thầy…(c. 28). Nhưng mặt khác ông lại rất táo bạo khi dám xin ơn đi trên mặt nước. Ông coi đó là cách thức chắc chắn nhất để biết có phải là Thầy không. Nếu đúng là Thầy thì Thầy cũng có thể cho mình làm được như Thầy. Chỉ cần Thầy truyền lệnh là đủ, Phêrô tin như thế. Kinh nghiệm đi trên mặt nước và kinh nghiệm bị chìm. Khi được Thầy cho phép, Phêrô đã dám từ thuyền bước xuống biển động. Và ông đã đi được một quãng không rõ bao xa (c. 29). Mặt nước cứng như đá hay người ông trở nên nhẹ bổng? Bây giờ thì đúng là Thầy rồi, chỉ Thầy mới cho mình làm được như Thầy. Phêrô sung sướng tiến về phía Thầy với lòng tin đang lớn lên. Nhưng khi gặp gió thổi mạnh thì ông lại sợ, lại hoài nghi, yếu tin. Ông mất tập trung vào sự hiện diện quyền năng của Thầy và bị chìm. Người ta có thể bị chìm ngay khi biết Chúa ở trước mặt. Kinh nghiệm được Thầy nắm tay mà dắt vào thuyền. Khi Phêrô kêu cứu, Thầy Giêsu đã giữ ông khỏi bị nước nuốt chửng. Sau đó hẳn hai Thầy trò đã cùng nhau đi trên sóng mà về thuyền. Khi cả hai lên thuyền thì gió lặng, chẳng cần Thầy phải dẹp yên sóng gió. Các kinh nghiệm môn đệ vừa trải qua thật kinh khủng và gần gũi với ta. Buồn bực, sợ hãi, căng thẳng, bình an, nghi ngờ, chới với, hạnh phúc. Đời Kitô hữu là một chuỗi những kinh nghiệm như thế. Chúng ta tưởng Chúa bỏ rơi, Chúa vắng mặt, Chúa là ma làm ta sợ hãi. Đơn giản Chúa là Thầy biết cách làm ta trưởng thành qua kinh nghiệm. Cuối cùng chúng ta sẽ nhìn nhận: “Quả thật Thầy là Con Thiên Chúa” (c. 33). CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa Giêsu, con chẳng dám xin đi trên mặt nước như Phêrô, nhưng nhiều khi con cảm thấy sống đức tin giữa lòng cuộc đời chẳng khác nào đi trên mặt nước. Có bao thứ sóng gió đẩy đưa và lôi cuốn. Có bao cám dỗ muốn hút con vô vực sâu. Cả sự nặng nề của thân xác con cũng kéo ghì con xuống. Đi trên mặt nước cuộc đời chẳng mấy dễ dàng. Nhiều khi con thấy mình bàng hoàng sợ hãi. Xin cứu con khi con hầu chìm. Xin nắm lấy tay con khi con quỵ ngã. Xin nâng đỡ niềm tin yếu ớt của con, để con trở nên nhẹ tênh mà bước những bước dài hướng về Chúa. Amen. (Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.).

Thứ Bảy, 1 tháng 8, 2026

PHÉP LẠ NĂM CHIẾC BÁNH VÀ HAI CON CÁ. 02/8/2026 - CHÚA NHẬT XVIII MÙA THƯỜNG NIÊN - NĂM A. LỜI CHÚA: Mt 14, 13-21 “Mọi người đều ăn no”. https://www.giaophanlongxuyen.org/.../thu-hai-02082021... ***************************** 02/8/2026 - CHÚA NHẬT XVIII MÙA THƯỜNG NIÊN - NĂM A. LỜI CHÚA: Mt 14, 13-21 - "Khi ấy Chúa Giêsu nghe tin Gioan Tẩy Giả đã chết, thì Người rời bỏ nơi đó, xuống thuyền đi đến nơi hoang địa vắng vẻ. Dân chúng nghe biết, thì từ các thành phố đi bộ theo Người. Ra khỏi thuyền, Người thấy dân chúng đông đảo, thì thương xót họ, và chữa những người bệnh tật trong họ. Chiều tới, các môn đệ đến gần thưa Người rằng: "Đây là nơi hoang địa, mà giờ đã chiều rồi, xin Thầy giải tán dân chúng, để họ vào các làng mạc mà mua thức ăn". Nhưng Chúa Giêsu nói với các ông rằng: "Họ chẳng cần phải đi, các con hãy cho họ ăn". Các ông thưa lại rằng: "Ở đây chúng con chỉ có năm chiếc bánh và hai con cá". Người bảo các ông rằng: "Hãy đem lại cho Thầy". Khi Người đã truyền cho dân chúng ngồi trên cỏ, Người cầm lấy năm chiếc bánh và hai con cá, ngước mắt lên trời, đọc lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho các môn đệ, các ông này phân phát cho dân chúng. Mọi người đều ăn no. Và người ta thu lượm được mười hai thúng đầy những miếng bánh vụn. Số người ăn là năm ngàn người đàn ông, không kể đàn bà và con trẻ " . SUY NIỆM: CHẠNH LÒNG THƯƠNG (TGM Giuse Ngô Quang Kiệt) Thiên Chúa yêu thương săn sóc như người mẹ hiền. Không chịu nổi khi thấy con cái đau khổ thiếu thốn. Đã nghe thấy tiếng than thở của Ít-ra-en sống kiếp nô lệ lầm than. Đã ra tay giải thoát họ khỏi ách nô lệ Ai-cập. Khi vào sa mạc không có bánh ăn, họ kêu than trách móc. Chúa đã ban man-na nuôi họ. Ăn man-na mãi cũng chán, thiếu thịt, họ lại kêu than oán trách. Mô-sê vừa thương vừa sợ. Chạy đến kêu cầu Chúa. “Sao Ngài đặt gánh nặng tất cả dân này lên con? … Có phải con đã sinh ra nó không mà Ngài lại bảo con: ‘Hãy bồng nó vào lòng, nhu vú nuôi bồng trẻ thơ, mà đem vào miền đất Ta đã thề hữa với cha ông chúng? Con lấy đâu ra thịt cho cả dân này ăn”. Mô-sê, tôi tớ của Chúa cũng có tấm lòng của Chúa. Yêu thương dân. Nên không chịu nổi tiếng kêu than của dân. Và Chúa chạnh lòng thương ban chim cút cho họ ăn dư thừa (năm lẻ). Đến thời sau hết, chính Thiên Chúa đích thân đến chăm sóc dân Người. Hôm nay Chúa Giê-su bày tỏ tấm lòng yêu thương chăm sóc cho dân như người mẹ hiền. Chúa chạnh lòng thương vì thấy họ lầm than khốn khổ. Chúa dạy các tông đồ phải lo cho họ ăn. Đừng để họ đói khát đi về đường xa trời tối. Bánh của Chúa ban khiến họ không những ăn no nê. Mà còn hạnh phúc. Vì cảm nhận được tình yêu thương của Chúa. Và hơn nữa Chúa còn chữa lành mọi bệnh hoạn tật nguyền. Giải thoát họ khỏi nô lệ trong cõi u mê không lối thoát. Chúa chính là tấm bánh làm no thoả mọi cơn đói khát của con người. Với quyền năng và tình thương Chúa biến những tấm bánh bé nhỏ thành lớn lao nuôi cả vạn người. Chúa biến nỗi khổ thành niềm vui. Chúa biến thất vọng thành hi vọng. Chúa biến nô lệ thành tự do. Chúa biến lầm than thành hạnh phúc. Có những tiên tri giả đem tấm bánh giả dối đến cho dân. Tấm bánh vẽ với những lời hứa hão huyền, dễ dãi. Như Kha-nan-gia. Ông không làm theo lời Chúa. Ông đưa dân vào con đường lầm lạc. Nên chính ông phải chết trước (năm chẵn). Tấm bánh của Chúa là tấm bánh thật. Tấm bánh ban không dễ dàng. Vì chính Chúa phải từ trời xuống. Phải chịu biết bao vất vả. Phải chịu cả khổ hình và cái chết. Mới có thể ban tấm bánh hạnh phúc đích thực thoả mãn mọi cơn đói khát của ta. Mô-sê và Giê-rê-mi-a cũng là những môn đệ đích thực. Nên phải đau khổ, vất vả, yêu thương phục vụ dân Chúa. CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa Giêsu, phép lạ hóa bánh ra nhiều đã thể hiện tình thương của Chúa dành cho nhân loại vô bờ. Xin Chúa ban cho mỗi người chúng con biết rung động trước nỗi khốn cùng của anh chị em đồng loại, để chung tay cộng góp nhằm làm cho cuộc sống của họ bớt khổ hơn. Nhưng trước hết, xin Chúa ban cho chúng con sự khôn ngoan để biết điều nên làm và điều không nên hoặc chưa nên. Amen. (TGM Giuse Ngô Quang Kiệt).