Chủ Nhật, 14 tháng 9, 2025

ĐỨNG GẦN THẬP GIÁ. 15/09 – THỨ HAI TUẦN XXIV MÙA THƯỜNG NIÊN - NĂM C. – ĐỨC MẸ SẦU BI - LỄ NHỚ. PHÚC ÂM: Ga. 19, 25-27 "Bà mẹ hiền nhìn xem nỗi khổ hình của người con chí thánh mà đau lòng thổn thức tâm can" https://giaophanlongxuyen.org/.../thu-hai-15092025-thu... **************************** 15/09 – THỨ HAI TUẦN XXIV MÙA THƯỜNG NIÊN - NĂM C. ĐỨC MẸ SẦU BI. Những đau khổ của Chúa Giêsu trong cuộc khổ nạn thật vô cùng lớn lao. Tiên tri Isaia đã gọi Ngài là "Con người của đau khổ". Bên cạnh những thống khổ ấy, đau khổ trong đời Mẹ Maria cũng vượt mức chịu đựng của loài người, và chúng ta không làm sao diễn tả đầy đủ được. Nếu Ðức Giêsu đã đau khổ như một Thiên Chúa, Mẹ Maria cũng đã vô cùng đau đớn khi nhìn con Mẹ xuôi tay trước những cực hình phải chịu. Trong một mức độ nào đó, Mẹ đã đóng góp rất nhiều vào công trình cứu rỗi của Chúa Giêsu bằng việc liên kết những khổ đau của Mẹ với những đau khổ của Chúa. Giáo Hội suy tôn Ðức Maria là Nữ Vương các thánh tử đạo và đã cụ thể hóa những đau khổ của Mẹ qua các sự kiện sau: - Lúc nghe lời tiên tri Simêon, khi dâng Chúa Giêsu trong đền thánh. - Lúc ẵm bế Chúa Hài Ðồng trốn sang Ai Cập. - Lúc lạc mất Chúa tại Giêrusalem. - Lúc gặp Chúa vác thánh giá. - Lúc Chúa chịu đóng đinh. - Lúc hạ xác Chúa xuống khỏi thập giá. - Lúc táng xác Chúa. Cùng với Giáo Hội, chúng ta dâng lên Chúa lời nguyện: "Lạy Chúa, Chúa đã muốn cho Ðức Mẹ Ðồng Trinh cộng khổ đứng kề bên Con Chúa chịu treo trên thánh giá, xin ban cho Hội Thánh Chúa, khi đã thông phần đau khổ với Chúa Kitô thì cũng đáng được sống lại với Người". PHÚC ÂM: Ga. 19, 25-27 Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan. Khi ấy, đứng gần thập giá Chúa Giêsu có Mẹ Người, cùng với chị Mẹ Người là Maria vợ ông Cơ-lô-pát, và Maria Mađalêna. Khi thấy Mẹ và bên cạnh có môn đệ Người yêu, Chúa Giêsu thưa cùng Mẹ rằng: "Thưa Bà, này là Con Bà". Rồi Người lại nói với môn đệ: "Này là Mẹ con". Và từ giờ ấy, môn đệ đã lãnh nhận Bà về nhà mình. Đó là lời Chúa. SUY NIỆM: BẢY SỰ THƯƠNG KHÓ CỦA ĐỨC MẸ. (Lm Carôlô Hồ Bạc Xái) * LịCH Sử Việc kính nhớ các sự đau khổ của Đức Bà hôm nay liên kết chặt chẽ với ngày lễ Suy tôn Thánh Giá ngày hôm qua, đây cũng là một điều dễ hiểu; y như thánh lễ Đức Mẹ Sầu Bi ngày xưa vào thứ sáu trước lễ Lá. Hai cuộc đau khổ phải được nối kết với nhau cách chặt chẽ; cũng như cuộc đau khổ của chúng ta được nối kết với đau thương của Chúa Giêsu. Thánh lễ “Bảy sự Thương Khó Đức Bà” được hình thành vào thời Trung Cổ. Ở nước Đức, người ta đã mừng thánh lễ này tuỳ từng nơi vào thế kỷ 15, như địa phận Cologne, địa phận Erfurt... Năm 1667 dòng Serviten bắt đầu phổ biến thánh lễ này. Mãi đến năm 1814 Đức Thánh Cha Piô VII mới cho phép toàn thế giới mừng kính. Bảy sự thương khó Đức Bà được liệt kê theo bản văn phụng vụ như sau: 1. Lời tiên báo của ông Simêon (Lc 2,34-35); 2. Trốn sang Ai Cập (Mt 2,13-15); 3. Ba ngày đi tìm Chúa trong Đền Thờ (Lc 2,41-52) 4. Con đường lên Golgotha; 5. Cuộc đóng đinh; 6. Hạ xác Chúa xuống; 7. Chôn xác Chúa trong mồ. (Lm Nguyễn văn Trinh, Phụng vụ chư thánh) A. Hạt giống... Thánh Gioan mô tả Đức Mẹ dưới chân Thánh Giá: - Người không rũ rượi như những người mẹ khác khi thấy con mình đang chết đau đớn. Nhưng người “đứng”, một tư thế rất kiên vững. Thế “đứng” của Đức Mẹ đã là đề tài cho bao người chiêm ngưỡng và suy gẫm: Stabat Mater dolorosa! - Trong giờ phút đau khổ tột cùng này, không ai nâng đỡ an ủi Mẹ, trái lại Mẹ còn lãnh thêm nhiệm vụ “Thưa Bà, đây là con Bà”. B.... nẩy mầm. 1. Đức Mẹ dưới chân Thập giá được gọi là Đức Mẹ Đồng Công cứu chuộc, vì những đau khổ của Mẹ do kết hợp với những đau khổ của Chúa Giêsu đã trở thành nguồn ơn cứu chuộc cho loài người. 2. Có thứ đau khổ khiến người ta nhìn mà sợ Có thứ đau khổ làm cho người ta tội nghiệp Có thứ đau khổ làm cho người ta ngưỡng mộ Có thứ đau khổ đang cho người ta kính trọng. Hôm nay chúng ta nhìn những đau khổ của Đức Mẹ Maria, không phải để sợ, để tội nghiệp mà để ngưỡng mộ, hơn nữa để tôn kính, vì đó là những đau khổ sinh ơn cứu độ cho người khác trong đó có chính chúng ta nữa. 3. Vài ý tưởng về sự đau khổ: - Sung sướng kéo tâm hồn xuống đất, khổ đau nâng tâm hồn lên trời (Nino Salvaneshi) - Thiên Chúa nói thì thầm trong cơn vui sướng của chúng ta; Ngài nói đủ nghe trong lương tâm của chúng ta; nhưng Ngài hô lớn trong những cơn đau của chúng ta (C.S. Lewis). CẦU NGUYỆN: “Kể từ giờ ấy, người môn đệ rước Người về nhà mình”. Lạy Mẹ Maria, người môn đệ ấy là chính con. Kể từ hôm nay, con muốn rước Mẹ về ngôi nhà của lòng con và của cuộc đời con, để Mẹ cùng sống với con trong những lúc vui cũng như những lúc buồn. Nhất là những lúc buồn; những khi sung sướng và nhất là những khi đau khổ, để Mẹ dạy con biết cách chịu đau khổ thế nào để những khổ đau ấy trở thành nguồn ơn cứu độ cho con và cho anh chị em con. Amen. (Lm Carôlô Hồ Bạc Xái)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét