Thứ Tư, 14 tháng 12, 2016


SỨ MẠNG NGÔN SỨ 

“Anh em đi xem gì trong hoang địa?… Một ngôn sứ chăng? Đúng thế đó; mà tôi nói cho anh em biết: đây còn hơn cả ngôn sứ nữa.” (Lc 7,24.26)
Gio-an Tẩy giả làm gì mà được Đức Ki-tô nói là “còn hơn cả ngôn sứ nữa”? Trong thời Cựu Ước, có rất nhiều ngôn sứ. Các ngài thực thi sứ vụ vào những thời điểm nguy kịch nhất trong lịch sử Dân Chúa, nói Lời của Chúa để nhắc nhớ họ thực hiện giao ước và cũng báo trước Đấng Cứu Thế sẽ đến để thiết lập giao ước mới. Gio-an Tẩy giả còn hơn thế: bởi vì chẳng những ngài là Ê-li-a xuất hiện để báo tin “Đấng phải đến” đã đến, mà hơn thế nữa ngài còn làm phép rửa cho Đức Ki-tô và giới thiệu đích danh: “Đây Chiên Thiên Chúa, Đấng gánh tội trần gian”; ngài là bản lề chuyển tiếp từ Cựu Ước sang Tân Ước. Chúng ta còn nhớ những lời rao giảng của Chúa Giê-su cũng bắt đầu từ sứ điệp mà Gio-an Tẩy giả loan báo: “Anh em hãy sám hối, vì Nước Trời đã đến gần” (so sánh Mt 3,2 và Mt 4,17).
Khi chúng ta lãnh nhận bí tích rửa tội, Đức Ki-tô cũng trao cho chúng ta sứ vụ ngôn sứ đó. Và mỗi khi chúng ta ôm ấp Chúa Giê-su Thánh Thể trong lòng là chúng ta được sai đi để loan báo cho mọi người, qua đời sống chứng nhân của chính mình, rằng: “Nước Thiên Chúa đã đến rồi trong lòng thế giới, trong lòng tôi”. Hơn cả một ngôn sứ, chúng ta đang tham dự vào sứ vụ cứu thế của Đức Ki-tô.

Thứ Năm Tuần thứ 3 Mùa Vọng, năm A
Lời Chúa: 
 Lc 7,24-30
24Khi những người ông Gioan sai đến đã ra về, Đức Giêsu bắt đầu nói với đám đông về ông Gioan rằng: "Anh em đi xem gì trong hoang địa? Một cây sậy phất phơ trước gió chăng?25Hẳn là không! Thế thì anh em đi xem gì? Một người mặc gấm vóc lụa là chăng? Nhưng kẻ áo quần lộng lẫy, đời sống xa hoa thì ở trong cung trong điện. 26Thế thì anh em đi xem gì? Một vị ngôn sứ chăng? Đúng thế đó; mà tôi nói cho anh em biết: đây còn hơn cả ngôn sứ nữa! 27Chính ông là người Thiên Chúa đã nói tới trong Kinh Thánh rằng: Này Ta sai sứ giả của Ta đi trước mặt Con, người sẽ dọn đường cho Con đến! 28"Tôi nói cho anh em biết: trong số phàm nhân đã lọt lòng mẹ, không có ai cao trọng hơn ông Gioan; tuy nhiên kẻ nhỏ nhất trong Nước Thiên Chúa còn cao trọng hơn ông. 29Nghe ông giảng, toàn dân, kể cả những người thu thuế, đều nhìn nhận Thiên Chúa là Đấng Công Chính và đã chịu phép rửa của ông. 30Còn những người Pharisêu và các nhà thông luật thì khước từ ý định của Thiên Chúa về họ, và không chịu phép rửa của ông.

Lạy Chúa Giêsu. Nhờ phép Rửa Chúa truyền ban, mà chúng con đã nhận lãnh, đã biến đổi chúng con thành một tao vật mới. Xin cho tất cả chúng con luôn gìn giữ cho nó được tinh tuyền cho đến khi ra trước tòa Chúa để được hưởng hạnh phúc đời đời trong Nước Thiên Chúa. Amen
 

Thứ Ba, 13 tháng 12, 2016


THẦY CÓ THẬT LÀ ĐẤNG PHẢI ĐẾN KHÔNG ?



Khi đến gặp Đức Giê-su, hai người ấy nói: “Ông Gio-an Tẩy Giả sai chúng tôi đến hỏi Thầy: Thầy có thật là Đấng phải đến không, hay là chúng tôi còn phải đợi ai khác?”(Lc 7,20)


Câu trả lời của Chúa Giê-su thật rõ ràng và dứt khoát: “…Về thuật lại cho ông Gio-an những điều mắt thấy tai nghe…, và phúc thay người nào không vấp ngã vì tôi” (c.22-23). Chúa Giê-su rao giảng Tin Mừng Nước Thiên Chúa không chỉ bằng lời nói, nhưng còn bằng chính cuộc sống và hoạt động cụ thể của Ngài. Lời nói và hành động của Chúa Giê-su chứng thực Ngài là Đấng phải đến mà các tiên tri đã loan báo. Hội Thánh, qua lời của Chân phước giáo hoàng Phao-lô VI, nhắc nhở ta: “Ngày nay người ta không thích nghe các thầy dạy, mà chỉ muốn nghe các chứng nhân, và nếu người ta có nghe các thầy dạy, là vì các thầy dạy ấy, trước đó, đã là những chứng nhân.”


Bản chất của Hội Thánh là loan báo Tin Mừng. Tất cả mọi Ki-tô hũu, bất kể già trẻ lớn bé, đều có bổn phận này. Tin Mừng của Chúa đã được truyền giảng vào quê hương ta gần 500 năm, nhưng kết quả thật khiêm tốn: vỏn vẹn 7,8 triệu người Công giáo trên tổng số 94 triệu dân! Phải chăng vì bạn và tôi, những người Ki-tô hữu, chưa thực thi sứ mạng loan báo này? Hay phải chăng chúng ta mới chỉ là “thầy dạy” mà chưa phải là “chứng nhân”?


Xét mình kỹ lưỡng về “những điều thiếu sót”: Tôi chưa là chứng nhân, phải chăng vì tôi còn tránh né không làm những việc tốt và những việc bổn phận tôi phải làm?

Thứ Tư Tuần thứ 3 Mùa Vọng, năm A, thánh Gioan Thánh Giá, linh mục, tiến sĩ
Lời Chúa: 
 Lc 7, 19-23
Ông Gioan liền gọi hai người trong nhóm môn đệ lại, 19sai họ đến hỏi Chúa rằng: "Thầy có thật là Đấng phải đến không, hay là chúng tôi còn phải đợi ai khác?" 20Khi đến gặp Đức Giêsu, hai người ấy nói: "Ông Gioan Tẩy Giả sai chúng tôi đến hỏi Thầy: "Thầy có thật là "Đấng phải đến" không, hay là chúng tôi còn phải đợi ai khác?"21Chính giờ ấy, Đức Giêsu chữa nhiều người khỏi bệnh hoạn tật nguyền, khỏi quỷ ám, và ban ơn cho nhiều người mù được thấy. 22Người trả lời hai người ấy rằng: "Các anh cứ về thuật lại cho ông Gioan những điều mắt thấy tai nghe: người mù được thấy, kẻ què được đi, người cùi được sạch, kẻ điếc được nghe, người chết trỗi dậy, kẻ nghèo được nghe Tin Mừng, 23và phúc thay người nào không vấp ngã vì tôi."

Lạy Chúa Giêsu. Xin Chúa ban thêm ơn đức tin cho chúng con, để chúng con đừng vấp ngã vì tình thương của Chúa đối với người tội lỗi, và sự chờ đợi để tha thứ cho những người biết sám hối ăn năn. Xin cho chúng con đừng vấp ngã trước quyền năng của Chúa khi sự dữ đang lấn át sự thiện trong đời sống xã hội.

Lạy Chúa Giê-su, xin ban thêm đức tin trong hành động, để chúng con luôn là chứng nhân, và không còn chờ đợi ai hay cái gì khác ngoài Chúa. Amen

Thứ Hai, 12 tháng 12, 2016


HỐI HẬN NÊN LẠI ĐI



 http://tonggiaophanhue.net/home/index.php?option=com_content&view=article&id=17837%3A13122016&catid=58%3Asuy-niem-moi-ngay&Itemid=85

“Trong hai người con đó, ai đã thi hành ý muốn của người cha? Họ trả lời: ‘Người thứ nhất’.” (Mt 21,31)
Khi bảo hai người con làm vườn nho cho mình, người cha trong dụ ngôn không hẳn bắt con cái phục vụ cho mình. Quả thật, ông chỉ cần kêu mướn thợ đến làm công rồi trả lương cho họ là xong. “Chuyên nghiệp” hơn và có thể ít tốn kém hơn, ít phiền toái hơn! Nhưng ông lại muốn dành cho hai cậu con trai cơ hội để thể hiện trách nhiệm, và hơn nữa, lòng hiếu thảo của con cái đối với cha mình. Nhanh nhảu hứa làm nhưng rồi không làm như người con thứ hai, đó là biểu hiện của “người không biết nghĩ” vô cảm với cha, vô trách nhiệm với công việc trong nhà cha mình. Người con thứ nhất thoạt đầu hẳn đã phụ lòng ông cách nặng nề vì lời từ chối thẳng thừng như tát nước vào mặt cha. Nhưng bù lại, anh đã kịp sửa chữa sai lầm ban đầu bằng hành động hối lỗi của mình. Anh là “người biết nghĩ.”
“Làm người biết nghĩ” chính là “thi hành ý muốn” của Thiên Chúa là Cha mình: Không như cậu con trai bất tuân, thất hứa, trái lại, biết thao thức, có trách nhiệm với công việc trong Hội Thánh là nhà của Cha mình. Có trách nhiệm với nhà Cha thì không thể vô cảm, thờ ơ trước những nhu cầu bức thiết của anh chị em mình nhất là những người đau khổ, bé mọn, dễ bị tổn thương, bị loại trừ, bị quên lãng.
“Làm người biết nghĩ” là mỗi ngày dành ít phút hồi tâm xét mình: có biết lắng nghe, sửa lỗi, có tinh thần trách nhiệm, có vui tươi khiêm tốn phục vụ xây dựng cộng đoàn không?


Thứ  Ba Tuần thứ 3 Mùa Vọng, năm A
Lời Chúa: 
 Mt 21, 28-32
28Các ông nghĩ sao: Một người kia có hai con trai. Ông ta đến nói với người thứ nhất: "Này con, hôm nay con hãy đi làm vườn nho." 29Nó đáp: "Con không muốn đâu!" Nhưng sau đó, nó hối hận, nên lại đi. 30 Ông đến gặp người thứ hai, và cũng bảo như vậy. Nó đáp: "Thưa ngài, con đây!" nhưng rồi lại không đi. 31Trong hai người con đó, ai đã thi hành ý muốn của người cha?" Họ trả lời: "Người thứ nhất." Đức Giêsu nói với họ: "Tôi bảo thật các ông: những người thu thuế và những cô gái điếm vào Nước Thiên Chúa trước các ông. 32Vì ông Gioan đã đến chỉ đường công chính cho các ông, mà các ông không tin ông ấy; còn những người thu thuế và những cô gái điếm lại tin. Phần các ông, khi đã thấy vậy rồi, các ông vẫn không chịu hối hận mà tin ông ấy."

 Lạy Chúa Giê-su, là Con Chí Ái của Chúa Cha. Xin giúp chúng con noi gương Chúa luôn nhiệt tâm lo việc nhà Chúa cũng là Cha chúng con. Amen

Chủ Nhật, 11 tháng 12, 2016


GIOAN LÀ MỘT NGÔN SỨ


Phép rửa của ông Gioan do đâu mà có? Do Trời hay do người ta? (Mt 21,25)
Bài Tin Mừng hôm nay được Thánh Matthêu 21, 23-27 trình bày sau việc Chúa Giêsu vào thành Jérusalem giữa tiếng tung hô của dân chúng và việc thanh tẩy đền thờ của Người. Có lẽ người Do Thái, đặc biệt là các Thượng tế và Kỳ mục đã “Lờ mờ” nhận ra Chúa Giêsu đang có một ảnh hưởng rất mạnh trên dân chúng. Nếu kéo dài tình trạng này không khéo dân sẽ tôn Người lên làm vua hay ít ra cũng là một Thầy Thượng tế có uy lực nào đấy. Vì thế, các Thượng tế và Kỳ mục quyết định bám sát Chúa Giêsu và đặt thẳng vấn đề “uy quyền”, “ảnh hưởng” với Người.
Từ câu 23, Thánh sử Matthêu đã miêu tả cảnh này như sau: “ Trong khi Đức Giê su giảng dạy,họ đến gần và hỏi” nghĩa là, họ không tìm cách lén lút hay tránh né nữa nhưng là tìm cách đối mặt để “cập vấn”. Ông lấy quyền nào…? Ai đã cho ông …?. Chúng ta có thể chuyển đổi câu hỏi này thành câu xác định: “chúng tôi đâu có ban quyền cho Ông” hoặc “Ông đâu có thuộc về nhóm chúng tôi”. Họ chỉ nhìn Đức Giêsu với con mắt nhân loại đầy ghen tị ích kỷ và kiêu ngạo. Họ nghĩ: chỉ mình họ mới được Thiên Chúa ban cho quyền ấy, chứ họ không nghĩ và tìm hiểu thêm: Chúa Giêsu là ai mà làm những điều ấy?
Đứng trước mưu mô trắng trợn của họ, Chúa Giêsu trả lời bằng cách đưa ra vấn đề, để tự họ trả lời “ nếu các ông trả lời được… thì tôi sẽ nói cho các ông…” không phải Chúa Giêsu “ chơi khăm” họ nhưng Người muốn họ nhìn vào tận sâu thẳm cõi lòng họ. Họ đang ghen tỵ hay đang khao khát tìm hiểu? Họ đang lật đỗ hay đang xây dựng niềm tin? Họ đang đi tìm chân lý hay đang muốn tẩy xoá, từ chối Thiên Chúa? . Thánh sử đã phơi trần bộ mặt thật của họ : nếu mình nói do trời, thì sợ ông ấy vặn lại… nếu mình nói do người ta, thì lại sợ đám đông…
Với bút pháp tuyệt vời, chỉ trong hai câu 25 va 26 , mà Matthêu đã mô tả tâm địa của các Thượng tế và Kỳ mục. Không phải các ông không biết Chúa Giêsu lấy quyền nào… mà là các ông muốn dập tắt cái quyền ấy nơi Con Người Giêsu này. Và cuối cùng họ chọn giải đáp: chối bỏ tiếng nói lương tâm bằng câu “chúng tôi không biết”. Họ nói: “ họ không biết” là họ nói dối. Có lẽ sự nói dối này đã khiến lương tâm họ ra chai lì, thà nói “ không biết” mà được ngủ vùi trong mê muội, trong khoái lạc, trong tội lỗi còn hơn là nói lên trong sự thật và lòng dạ phải ăn năn , hối hận ư ? .
Họ dám đối đầu chất vấn Chúa Giêsu, nhưng khi thấy sự thật lộ diện, họ lại từ chối “ chúng tôi không biết”. Ở câu 27, Chúa Giêsu cũng trả lời với họ là: “ Tôi không nói cho các ông là tôi lấy quyền nào mà làm các điều ấy”. Đứng trước sự chai lỳ , cứng lòng của họ, Chúa Giêsu đành rút lui.
Thiên Chúa chúng ta là như vậy đó. Ngài chờ đợi sự đáp trả, sự mở lòng đón nhận ơn thánh của con người. Ngài đi bước trước, soi lối mở đường nhưng nếu chúng ta cứ nhắm mắt làm ngơ, chạy theo những đam mê,khoái lạc trần tục… thì Ngài cũng đành ngậm ngùi và trở về “ tay không”. Ngài muốn chúng ta hạnh phúc, nhưng chúng ta cứ chọn đau khổ.
Ngài muốn chúng ta sống trong ánh sáng, nhưng chúng ta thích bóng tối hơn để che đậy những xấu xa tội lỗi. Ngài mở cửa Thiên đàng, dọn sẵn thịt béo, rượu ngon… nhưng chúng ta thích lang thang trong vùng đất tối tăm với những mời mọc quyến rũ của ma quy thế gian xác thịt. Ngài muốn chúng ta là con cái của Ngài, nhưng chúng ta lại không muốn Ngài là Cha chúng ta .
Thứ Hai Tuần thứ 3 Mùa Vọng
Lời Chúa: 
 Mt 21, 23-27
23Đức Giêsu vào Đền Thờ, và trong khi Người giảng dạy, các Thượng tế và Kỳ mục trong dân đến gần Người và hỏi: "Ông lấy quyền nào mà làm các điều ấy? Ai đã cho ông quyền ấy?" 24Đức Giêsu đáp: "Còn tôi, tôi chỉ xin hỏi các ông một điều thôi; nếu các ông trả lời được cho tôi, thì tôi cũng sẽ nói cho các ông biết tôi lấy quyền nào mà làm các điều ấy. 25Vậy, phép rửa của ông Gioan do đâu mà có? Do Trời hay do người ta?" Họ mới nghĩ thầm: "Nếu mình nói: "Do Trời", thì ông ấy sẽ vặn lại: "Thế sao các ông lại không tin ông ấy?" 26Còn nếu mình nói: "Do người ta", thì mình sợ dân chúng, vì ai nấy đều cho ông Gioan là một ngôn sứ." 27Họ mới trả lời Đức Giêsu: "Chúng tôi không biết." Người cũng nói với họ: "Tôi cũng vậy, tôi không nói cho các ông là tôi lấy quyền nào mà làm các điều ấy."

Lạy Chúa,Mùa Vọng là mùa chúng con chuẩn bị đón Chúa đến. Hết Mùa Vọng này đến Mùa Vọng khác, cuộc đời chúng con cứ “bình bình” trôi qua, chẳng thay đổi được gì , thậm chí còn đen tối hơn,nhơ nhuốc hơn. Chúng con cứ quanh quẩn trong bóng đêm của kiêu ngạo, ích kỷ, ghen ghét hận thù… Đôi lúc chúng con muốn thoát ra nhưng không đủ sức để vươn lên, để bật ra…thế là chúng con lại “ chịu” nằm im, nằm lỳ trong đó. Xin cho Mùa Vọng này, chúng con gặp được Chúa khi chúng con biết khiêm tốn nhận ra yếu hèn của mình và giơ đôi tay kêu cầu “ Maranatha, Lạy Chúa Giêsu, xin hãy đến” Amen

Thứ Bảy, 10 tháng 12, 2016


CÒN PHẢI ĐỢI AI?


Trong một cuộc hội thảo dành cho các sinh viên tại Hoa Kỳ, người ta đã đưa ra một đề tài như sau: Lòng bác ái trên thế giới. Có một sinh viên không phải là công giáo đã hỏi một vị tuyên uý để xin ngài cho biết Giáo Hội Công giáo đã làm được những gì cho các người nghèo trên thế giới? Vị tuyên uý lúc đầu đã tỏ ra bỡ ngỡ, rồi ngài cho anh biết về những hoạt động bác ái của Giáo Hội trên toàn thế giới: hàng trăm ngàn linh mục, tu sĩ và giáo dân đang làm việc cho mọi tầng lớp dân chúng. Thế rồi anh sinh viên buột miệng kêu lên: tại sao người Công giáo không nói cho chúng tôi hay về lòng bác ái này trên trái đất? Sự thật đáng buồn là nhiều người Công giáo không có ý tưởng gì về những công cuộc bác ái vĩ đại mà gia đình con cái Chúa đã thực hiện.
Đoạn Tin Mừng sáng hôm nay nói với chúng ta rằng: Gioan tiền hô sai một số môn đệ đến hỏi Chúa Giêsu: Ngài có phải là Đấng sẽ đến hay là chúng ta còn phải đợi chờ một Đấng nào khác? Chúa đáp lại: hãy về thuật lại cho Gioan những gì các ông đã nghe và đã thấy: Người mù được thấy, người què được đi, người chết được sống lại và người nghèo khó được đón nhận Tin Mừng. Đó là những dấu chỉ cho biết Chúa Giêsu là Đấng thiên sai. Đó cũng là những dấu chỉ đích thực của một Giáo Hội do Ngài thiết lập. Đồng thời đó cũng là dấu chỉ của người môn đệ Chúa.
Đức Kitô ngày hôm nay vẫn còn thực hiện những phép lạ, đó là những phép lạ của lòng bác ái nơi những người tin theo Ngài. Người Công giáo chúng ta cần biết hơn về những gì Giáo Hội đang làm cho người nghèo trên toàn thế giới. Không phải để khoe khoang, nhưng để nhận thức rằng lòng bác ái là dấu chỉ của người môn đệ Chúa. Chẳng hạn ở Hoa Kỳ có hơn 700 bệnh viện công giáo với hơn 160.000 giường bệnh. Có hơn 100 cô nhi viện chăm sóc cho hơn 16.000 trẻ em. Có 432 viện dưỡng lão chăm sóc 43.000 người già cả. Cơ quan bác ái còn cung cấp cho 19.000 trẻ em có chỗ nuôi nấng. Đó mới chỉ ở Hoa Kỳ, nhưng công cuộc bác ái của Giáo Hội trên toàn thế giới thì rất bao la và rộng lớn. Đồng thời chúng ta cũng nên nhớ rằng đó chỉ là những việc bác ái công khai của Giáo Hội và chỉ có Chúa mới biết được tất cả những gì mỗi cá nhân người Công giáo chúng ta đang làm để xoa dịu sự nghèo đói túng khổ.
Còn chúng ta, chúng ta đã làm được những gì để góp phần vào công việc bác ái của Giáo Hội?
Chúa Nhật thứ 3 Mùa Vọng, năm A
Lời Chúa: 
 Mt 11, 2-11
2Ông Gioan lúc ấy đang ngồi tù, nghe biết những việc Đức Kitô làm, liền sai môn đệ đến hỏi Người rằng: 3"Thưa Thầy, Thầy có thật là Đấng phải đến không, hay là chúng tôi còn phải đợi ai khác?" 4Đức Giêsu trả lời: "Các anh cứ về thuật lại cho ông Gioan những điều mắt thấy tai nghe: 5Người mù xem thấy, kẻ què được đi, người cùi được sạch, kẻ điếc được nghe, người chết sống lại, kẻ nghèo được nghe Tin Mừng, 6và phúc thay người nào không vấp ngã vì tôi." 7Họ đi rồi, Đức Giêsu bắt đầu nói với đám đông về ông Gioan rằng: "Anh em ra xem gì trong hoang địa? Một cây sậy phất phơ trước gió chăng? 8Thế thì anh em ra xem gì? Một người mặc gấm vóc lụa là chăng? Kìa những kẻ mặc gấm vóc lụa là thì ở trong cung điện nhà vua. 9Thế thì anh em ra xem gì? Một vị ngôn sứ chăng? Đúng thế đó; mà tôi nói cho anh em biết, đây còn hơn cả ngôn sứ nữa. 10Chính ông là người Kinh Thánh đã nói tới khi chép rằng: Này Ta sai sứ giả của Ta đi trước mặt Con, người sẽ dọn đường cho Con đến. 11"Tôi nói thật với anh em: trong số phàm nhân đã lọt lòng mẹ, chưa từng có ai cao trọng hơn ông Gioan Tẩy Giả. Tuy nhiên, kẻ nhỏ nhất trong Nước Trời còn cao trọng hơn ông.”

Lạy Chúa Giêsu,
Xin cho chúng con biết sống thế nào để cho việc làm của chúng con không tố cáo chúng con là người môn đệ giả, nhưng luôn minh chứng cách thuyết phục rằng chúng con đích thực là môn đệ chân chính của Chúa. Amen.

Thứ Sáu, 9 tháng 12, 2016


TRANH CÃI CỦA LUẬT SĨ 


Ông Êlia đã đến rồi mà họ không nhận ra (Mt 17, 12)
Dân Ít-ra-en cứ tưởng rằng Thiên Chúa sẽ sai Ê-li-a đến dọn đường cho Đấng Thiên sai. Ma-la-ki-a, vị ngôn sứ cuối cùng của Cựu ước đã viết: “Đây Ta sai Ê-li-a làm sứ giả đến trước ngày quang minh chính đại lạ lùng của Đức Chúa. Ông sẽ hướng con tim của cha ông về cùng con cháu, và hướng con tim của con cháu về những con tim của cha ông kẻo Ta đến chúc dữ xứ này” (3, 23-24). Điều gì sẽ xảy ra nếu lời tiên tri này không thực hiện?
Chính lối tranh luận về lời tiên tri trên mà người ta thường phi bác thái độ cứu thế của Đức Giêsu. Người đã sẵn sàng mất thời gian chịu đựng cách phi thường lối sống cuồng tín lầm lẫn đáng sợ đó.
Đối với môn đệ, Người quả quyết cho các ông biết rằng Ê-li-a đã đến và đã phục hưng tất cả, nhưng Người thêm rằng: Người ta đã không nhận biết ông và còn xử tệ với ông như đã hãm hại tất cả các tiên tri. Ông đã san phẳng những con đường, đã lấp đầy những thung lũng, đã bạt thấp những núi đồi … Ông đã loan báo Đấng đến sau ông. Ngài lớn hơn ông, cầm sàng sẵn trong tay, xẩy sạch các hạt lúa phơi trong sân, đốt sạch rơm rạ, đưa cất những lúa tốt vào kho lẫm của Thiên Chúa … Bấy giờ các môn đệ hiểu Người nói về Gioan tẩy giả.
Đức Giêsu nói về các luật sĩ rằng họ đã không nhận ra dấu chỉ của thời đại, nên họ không thể nhận ra đặc tính của Đấng Cứu thế. Cho nên Con Người sẽ phải chịu khốn khổ bởi họ.
Nếu các luật sĩ cố chấp không hiểu, thì các môn đệ đã hiểu sứ vụ của Người và các ông bắt đầu tìm hiểu lời tiên báo về thập giá.
Chúng ta dễ thấy bực mình về những rắc rối của luật sĩ, vậy chúng ta cần phải thi hành lời Chúa để đáp lại những lý luận của những kẻ mê muội đó. Đức Giêsu đã không ngừng rao giảng sự cứu độ cho cả những tối dạ không biết suy nghĩ đó. Người cũng không ngừng bị cám dỗ chỉ nói cho những kẻ đón nhận lời Người thôi. Chúng ta tuy vào số những người hiểu lời Chúa, nhưng lại nhốt lời Chúa như nhốt tù, không lo sống và rao giảng lời Chúa.

Thứ Bảy Tuần thứ 2 Mùa Vọng năm A
Lời Chúa: 
 Mt 17, 10-13
10Các môn đệ hỏi Người rằng: "Vậy sao các kinh sư lại nói Êlia phải đến trước?" 11Người đáp: "Ông Êlia phải đến để chỉnh đốn mọi sự. 12Nhưng Thầy nói cho anh em biết: ông Êlia đã đến rồi mà họ không nhận ra, lại còn xử với ông theo ý họ muốn. Con Người cũng sẽ phải đau khổ vì họ như thế." 13Bấy giờ các môn đệ hiểu Người có ý nói về ông Gioan Tẩy Giả.


Lạy Chúa, Gioan Tẩy Giả đến để chuẩn bị cho Chúa mang ơn cứu độ đến. Xin cho mỗi người trong chúng con chuẩn bị tâm hồn trong sáng hân hoan để đón Chúa đến trong chúng con và trong gia đình thân yêu của chúng con. Xin Chúa cho mỗi người trong chúng con biết yêu thương nhau, chia sẻ cho nhau tất cả tinh thần và vật chất để trọn niềm vui mừng đón chờ Chúa đến. Amen.

Thứ Năm, 8 tháng 12, 2016

KHÔN NGOAN ĐÍCH THỰC 


VỮNG VÀNG THEO CHÚA
“Ông Gio-an đến không ăn không uống, thì thiên hạ bảo: ‘Ông ta bị quỷ ám.’ Con Người đến, cũng ăn cũng uống như ai, thì thiên hạ lại bảo: ‘Đây là tay ăn nhậu, bạn bè với quân thu thuế và phường tội lỗi.’ Nhưng đức Khôn Ngoan được chứng minh bằng hành động.” (Mt 11,18-19)
Trong bổn phận của mình, Đức Bê-nê-đi-tô XVI nhắc nhở, Ki-tô hữu là người đáp ứng một nhu cầu cấp thiết cho mọi thời đại, đó là nói với thế giới về Thiên Chúa và trình bày với Thiên Chúa về thời đại. Con người thời đại chỉ cần nơi Ki-tô hữu điều đó và yêu cầu Ki-tô hữu hãy là Ki-tô hữu đến cùng, chứ không đòi hỏi điều gì khác.
Bởi thiên hạ tìm thấy nơi biết bao người khác điều mà họ đang cần về mặt tự nhiên, nhưng chỉ nơi Ki-tô hữu họ mới có thể nghe Lời Chúa và biết về Ngài. Lời này ở trên môi của Ki-tô hữu và rõ ràng trong lối sống của Ki-tô hữu.
Muốn được thế, Ki-tô hữu không chiều theo thị hiếu phù du của thời đại hay ngả theo những khuynh hướng thế tục thịnh hành; trái lại, Ki-tô hữu cần thuộc về Thiên Chúa cách kiên vững, đúng với tư cách một người được thánh hiến riêng cho Ngài.
Dành thì giờ gặp riêng với Chúa và xét lại xem những hành động, lời nói và lối sống của chúng ta, có đem lại lợi ích thiêng liêng cho con người thời đại như lòng Chúa mong muốn hay không?
Chúng ta đang chiều theo tinh thần thế tục hay đang làm chứng cho Chúa giữa đời?
Kiên trì thực hiện điều đã hứa với Chúa hằng ngày, nỗ lực vượt qua mọi trở ngại và dâng lên Chúa những cố gắng ấy.

Thứ Sáu Tuần 2 Mùa Vọng năm A
Lời Chúa: 
 Mt 11,16-19
16"Tôi phải ví thế hệ này với ai? Họ giống như lũ trẻ ngồi ngoài chợ gọi lũ trẻ khác, 17và nói: "Tụi tôi thổi sáo cho các anh, mà các anh không nhảy múa; tụi tôi hát bài đưa đám, mà các anh không đấm ngực khóc than." 18Thật vậy, ông Gioan đến, không ăn không uống, thì thiên hạ bảo: "Ông ta bị quỷ ám." 19Con Người đến, cũng ăn cũng uống như ai, thì thiên hạ lại bảo: "Đây là tay ăn nhậu, bạn bè với quân thu thuế và phường tội lỗi." Nhưng đức Khôn Ngoan được chứng minh bằng hành động."
Lạy Chúa Giê-su, xin cứ sai con ra đi làm chứng nhân cho Chúa giữa đời, vì người đời cần được nghe Lời Chúa và cần được thấy những chứng nhân trung kiên của Chúa. Amen