Chủ Nhật, 14 tháng 8, 2016


PHÚC CHO BÀ LÀ KẺ ĐÃ TIN 


"Đấng toàn năng đã làm cho tôi những sự trọng đại: Người nâng cao những người phận nhỏ".
* “Kết thúc cuộc đời dương thế, Đấng Vô Nhiễm Nguyên Tội là Thánh Maria, Đức Mẹ Chúa Trời, đã được đưa lên hưởng vinh quang thiên quốc cả hồn lẫn xác”. Với những lời đó, năm 1950 đức giáo hoàng Piô 12 đã xác định tín điều Đức Maria hồn xác lên trời. Đặc ân này xuất phát từ ơn được làm Đức Mẹ Chúa Trời và là hy vọng chắc chắn cho toàn thể nhân loại, là lời hứa cho toàn thể nhân loại sẽ được phục sinh.

Hôm nay chúng ta mừng kính lễ Mẹ hồn xác về trời. Vậy thì về trời có nghĩa là gì?
Về trời ở đây không phải là chuyện đi lên hay đi xuống trong một khoảng không gian, mà là một tình trạng hoàn toàn được kết hiệp với Thiên Chúa, được đem vào sự thánh thiện và sự sống của chính Thiên Chúa.
Như thế, về trời trước hết phải là con đường của Đức Kitô, đây là lẽ đương nhiên bởi vì Ngài vốn là một vị Thiên Chúa, nay trở về với ngôi vị của mình. Có khác chăng là cùng với Ngài, có cả thân xác vật chất của mình nữa.
Tiếp đến, đó phải là con đường của Mẹ Maria. Đối với Mẹ thì về trời là hiệu quả của ơn Phục sinh nơi Đức Kitô, vì Mẹ cũng là một thụ tạo cần được cứu độ. Mẹ là người đầu tiên được hưởng hiệu quả trọn vẹn của ơn cứu độ, vì cuộc đời và sự cộng tác của Mẹ làm cho Mẹ được trở nên xứng đáng với đặc ân cao cả ấy.
Sau cùng về trời còn phải là con đường, còn phải là mục đích cuối cùng mà chúng ta phải theo đuổi trong cuộc sống này, như lời thánh Augustinô đã nói: Tâm hồn tôi luôn băn khoăn lo lắng cho tới khi nào được nghỉ yên trong bàn tay yêu thương của Thiên Chúa.
Tuy nhiên, để đạt tới mục đích cuối cùng ấy thì chúng ta phải làm gì? Tôi xin thưa là ngay từ bây giờ chúng ta phải sống gắn bó mật thiết với Đức Kitô và cố gắng thực thi những điều Ngài truyền dạy. Phải làm cho Đức Kitô được sinh ra và lớn lên trong tâm hồn chúng ta cũng như trong tâm hồn những người chung quanh.
Con đường ấy chắc chắn sẽ không phải là một con đường rộng rãi thênh thang với những hoa thơm cỏ lạ. Chính Mẹ Maria cũng đã kinh qua một cuộc đời trần gian đầy gian nan và thử thách như lời ông già Simêon đã nói: Một lưỡi gươm sẽ đâm qua lòng bà. Đúng thế, từ lúc xin vâng trong hoạt cảnh truyền tin cho đến khi đứng dưới chân cây thập giá, cuộc đời của Mẹ là một cuộc đời vâng phục đầy khổ đau, đầy cay đắng, thế nhưng chính những khổ đau này đã làm cho Mẹ được trở nên cao trọng trước mặt Thiên Chúa.
Vì thế, chúng ta hãy ngước mắt trông lên Mẹ để thấy được rằng: Đau khổ sẽ làm cho niềm tin thêm tinh ròng, đồng thời không có một con đường nào của niềm tin mà không có những gian nan thử thách của nó.
Tuy nhiên, chúng ta tin chắc chắn rằng Đức Maria là Mẹ chúng ta, Ngài sẽ ra tay nâng đỡ và dìu dắt chúng ta trên con đường lữ hành của niềm tin cho đến lúc chúng ta được yên nghỉ trong tình thương của Chúa.

Thứ Hai 15/08/2016 – ĐỨC MẸ LÊN TRỜI. Lễ trọng. 
Lễ HỌ. Cầu cho giáo dân. –

Lời Chúa: Lc 1, 39-56
Trong những ngày ấy, Maria chỗi dậy, vội vã ra đi lên miền núi, đến một thành xứ Giuđêa. Bà vào nhà ông Dacaria và chào bà Elisabeth, và khi bà Elisabeth nghe lời chào của Maria, thì hài nhi nhảy mừng trong lòng bà, và bà Elisabeth được đầy Chúa Thánh Thần, bà kêu lớn tiếng rằng:
"Bà được chúc phúc giữa các người phụ nữ, và Con lòng Bà được chúc phúc. Bởi đâu tôi được Mẹ Chúa tôi đến viếng thăm? Vì này tai tôi vừa nghe lời Bà chào, hài nhi liền nhảy mừng trong lòng tôi. Phúc cho Bà là kẻ đã tin rằng lời Chúa phán cùng Bà sẽ được thực hiện".
Và Maria nói: "Linh hồn tôi ngợi khen Chúa, và thần trí tôi hoan hỉ trong Thiên Chúa, Đấng Cứu Độ tôi, vì Chúa đã đoái nhìn đến phận hèn tớ nữ của Chúa. Này từ nay muôn thế hệ sẽ khen tôi có phước, vì Đấng toàn năng đã làm cho tôi những sự trọng đại, và Danh Ngài là thánh. Lòng thương xót Chúa trải qua đời nọ đến đời kia dành cho những người kính sợ Chúa. Chúa đã vung cánh tay ra oai thần lực, dẹp tan những ai thần trí kiêu căng. Chúa lật đổ người quyền thế xuống khỏi ngai vàng và nâng cao những người phận nhỏ. Chúa đã cho người đói khát no đầy ơn phước, và để người giàu có trở về tay không. Chúa săn sóc Israel tôi tớ Chúa, bởi nhớ lại lòng thương xót của Ngài. Như Chúa đã phán cùng các tổ phụ chúng tôi, cho Abraham và dòng dõi người đến muôn đời".
Maria ở lại với bà Elisabeth độ ba tháng, đoạn Người trở về nhà Mình.

Lạy Thiên Chúa, xin thương tha thứ và thánh hóa chúng con, biến đổi chúng con trở nên khí cụ yêu thương giữa bể khổ trần ai. Lạy Mẹ Maria, xin nguyện giúp cầu thay và dẫn chúng con về trời thừa kế gia sản vĩnh hằng mà Thiên Chúa dọn sẵn cho chúng con. Chúng con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu Kitô, Đấng Cứu Độ duy nhất của chúng con. Amen.

Thứ Bảy, 13 tháng 8, 2016


LỬA MẾN 


ÁNH SÁNG VÀ BÓNG TỐI
Một đạo sĩ Ấn Độ hỏi các đệ tử: “Này các con, các con có biết khi nào đêm tàn và ngày xuất hiện không?”. Các môn đệ thi nhau trả lời. Có người hỏi: “Thưa Thày, có phải đêm tàn và ngày xuất hiện là khi mà nhìn một đoàn vật từ xa người ta có thể phân biệt được con nào là con bò, con nào là con trâu không?”. Thày lắc đầu: “Không phải”. Một đệ tử khác lại hỏi: “Thưa Thày, có phải đêm tàn và ngày xuất hiện, ánh sáng tới và bóng tối lui, là khi từ xa nhìn vào vườn cây người ta có thể phân biệt cây nào là cây xoài, cây nào là cây mít không?”. Thày vẫn lắc đầu. Không đệ tử nào trả lời được câu hỏi. Lúc đó, đạo sĩ mới từ từ nói: “Đêm tàn và ngày xuất hiện, ánh sáng tới và bóng tối lui là khi nhìn vào mặt nhau, người ta nhận ra nhau là anh em”.
Thật kỳ lạ. Chúng ta đã biết nhiều loại ánh sáng như ánh sáng mặt trời, mặt trăng, ánh sáng đèn điện, đèn pin, ánh sáng đèn dầu, đèn cầy. Cả những ánh sáng tinh vi như tia hồng ngoại, tia X. Tất cả chỉ soi sáng cho thấy sự vật như nó là. Không có ánh sáng nào soi vào mặt một người xa lạ có thể biến người đó thành anh em mình cả. Thứ ánh sáng ấy ở đâu?
Mẹ Têrêxa có thể trả lời câu hỏi này. Một hôm, Mẹ ghé thăm một người đàn ông tội nghiệp. Ông sống trong một túp lều tồi tàn, lụp xụp. Bên trong lều là cả một bãi rác mênh mông. Mùng mền, chăn chiếu, quần áo hỗn độn, rách nát và hôi hám. Nhà cửa, đồ đạc phủ một lớp bụi dầy. Thế mà ông lão tự giam mình trong đống rác ấy. Ông ghét bỏ mọi người nên không lui tới với ai. Ông sống cô độc. Mẹ Têrêxa và các chị vào chào ông. Ông làm thinh không đáp. Thấy căn lều hỗn độn, bụi bặm, các chị xin phép ông dọn dẹp, ông không trả lời. Mặc kệ! Các chị cứ bắt tay vào dọn dẹp, xếp đặt, lau chùi. Thấy trong góc lều có một cây đèn, mẹ Têrêxa lấy ra lau chùi. Chùi sạch lớp bụi, mẹ kêu lên: “Ồ, cây đèn đẹp quá!”. Ông lão bỗng lên tiếng: “Đó là cây đèn tôi tặng vợ tôi nhân dịp đám cưới”. – Ông không thắp đèn lên sao?”. – Không, từ khi vợ tôi qua đời, tôi không bao giờ thắp đèn”. – Thế ông có muốn chúng tôi tới thăm ông mỗi ngày và thắp đèn cho ông không?”. Thấy các nữ tu tử tế, ông đồng ý. Từ đó, mỗi chiều các chị đều ghé thăm, truyện trò và thắp đèn cho ông. Dần dà, ông trở nên vui vẻ yêu đời. Ông nói chuyện cởi mở với các nữ tu. Ông đi lại thăm viếng hàng xóm. Mọi người đến với ông. Căn lều hiu quạnh trở lại ấm áp. Trước kia, căn lều tăm tối không phải vì ông không thắp đèn, nhưng vì ngọn lửa trong trái tim ông lịm tắt. Nay căn lều sáng lên niềm vui không phải vì ánh sáng ngọn đèn dầu, nhưng vì ánh sáng trong trái tim ông bừng lên. Trước kia ông thù oán, xa lánh mọi người vì ánh lửa trong trái tim tàn lụi. Nay nhờ các nữ tu nhen nhúm, ngọn lửa trong trái tim ông bừng lên và ông cảm thấy tha thiết yêu mến mọi người và mọi người cũng tha thiết yêu mến ông.
Thứ ánh sáng kỳ diệu ấy phát xuất từ trái tim. Ánh sáng ấy ta thấy thấp thoáng khắp các trang sách Tin Mừng. Khi người xứ Samaria nhân hậu cúi xuống băng bó vết thương cho người bị nạn, ánh sáng bừng lên. Hai người xa lạ nhìn vào mặt nhau và nhận ra nhau là anh em.
Chúa Giêsu mang ánh sáng này xuống trần gian. Và Người ước mong cho ngọn lửa yêu thương cháy bừng lên soi sáng cho thế giới: “Thày đã đến ném lửa vào trái đất, và Thày những ước mong phải chi lửa ấy đã bùng lên!”. Lời ước mong thật tha thiết nhưng có pha lẫn ngậm ngùi. Phải chi lửa ấy đã bùng lên có nghĩa là lửa ấy chưa bùng lên cao, chưa lan ra xa.
Thật vậy, nhìn vào tình hình thế giới, chiến tranh không lúc nào ngơi. Thế kỷ 20 đã biết đến hai cuộc thế chiến với biết bao thiệt hại về người về của và nhất là về tình đoàn kết. Trong thập niên 80, chiến tranh lạnh giữa hai khối Đông-Tây chấm dứt, người ta tưởng rằng giấc mơ hoà bình thế là đã thành sự thật. Nhưng không, chiến tranh vẫn tiếp diễn ở Rwanda, Kosovo, ở Trung Đông… ánh sáng vẫn chưa soi tới những vùng chiến tranh. Bóng tối hận thù vẫn còn vây phủ. Những người anh em vẫn còn chém giết nhau.
Nhìn vào bản thân mình, ta thấy trong ta cũng còn nhiều vùng mà ánh sáng Tin Mừng chưa soi dọi tới. Trong lòng ta vẫn còn những ngõ ngách chứa đầy bóng tối ghen ghét, hận thù. Nên ta nhìn ra chung quanh mà ít gặp được anh em mình.
Lời Chúa hôm nay tha thiết kêu gọi ta. Hãy khơi cho ngọn lửa yêu thương bừng sáng lên. Hãy đẩy lùi bóng tối chiến tranh, chia rẽ, hận thù. Hãy mở rộng tâm hồn đón nhận và ban phát yêu thương, xoá đi những nhỏ nhen, ích kỷ. Để mọi người nhìn nhau là anh em thực sự. Bấy giờ đêm mới tàn và ngày mới bắt đầu. Bóng tối nhường chỗ cho ánh sáng, ánh sáng rực rỡ phát xuất từ những trái tim chan hoà yêu thương.

Chúa Nhật tuần XX mùa Thường Niên - Năm C
Lời Chúa: 
 Lc 12,49-53
49 Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Thầy đã đến đem lửa xuống thế gian và Thầy mong muốn biết bao cho lửa cháy lên. 50 Thầy phải chịu một phép rửa, và lòng Thầy khắc khoải biết bao cho đến khi hoàn tất. 51 Các con tưởng Thầy đến để đem sự bình an xuống thế gian ư? Thầy bảo các con: không phải thế, nhưng Thầy đến để đem sự chia rẽ. 52 Vì từ nay, năm người trong một nhà sẽ chia rẽ nhau, ba người chống lại hai, và hai người chống lại ba: 53 cha chống đối con trai, và con trai chống đối cha; mẹ chống đối con gái, và con gái chống đối mẹ; mẹ chồng chống đối nàng dâu, và nàng dâu chống đối mẹ chồng"
Lạy Chúa,
Xin đừng để chúng con thất vọng
khi đứng trước khổ đau thử thách.
Xin giúp chúng con nhận ra
giữa những tăm tối vẫn còn ánh sáng,
giữa những đau buồn chóng qua luôn có niềm vui đích thực,
và nhất là giữa những thăng trầm biến đổi
luôn có những hồng ân và sự hiện diện đầy yêu thương.
 Lạy Chúa, xin hãy nhóm lên trong trái tim con ngọn lửa yêu thương của Chúa. Amen.

Thứ Sáu, 12 tháng 8, 2016


NƯỚC TRỜI LÀ CỦA NHỮNG NGƯỜI GIỐNG NHƯ TRẺ NHỎ



Mẹ Tê-rê-xa kể lại: khi biết Mẹ sắp đi cứu trợ ở Ê-thi-ô-pi, nơi đang gặp nạn đói lớn, một em bé đến trao cho Mẹ một thanh kẹo xô-cô-la và nói: “Mẹ Tê-rê-xa ơi, Mẹ làm ơn đem thanh kẹo xô-cô-la này cho một em nhỏ nào đó ở Ê-thi-ô-pi giùm con nhé.” Em bé này không có nhiều để chạy theo số lượng, cũng không có tham vọng để mang bệnh thành tích. Món quà chẳng đáng là bao của em bày tỏ một tấm lòng quảng đại, thật thà, đơn sơ. Thế mà đó lại là một nhân tố tâm hồn mà Chúa Giê-su coi là điều kiện thiết yếu để được vào Nước Trời: “Cứ để trẻ em đến với Thầy… vì Nước Trời là của những ai giống như chúng.”
Tâm hồn trẻ thơ chứa đựng vẻ đẹp mà Thiên Chúa ưa thích, đó là sự đơn sơ, trong trắng, tin tưởng, phó thác nơi Ngài, v.v… Thật đáng ngại khi tâm hồn tôi đang bị hoen ố bởi những màu sắc u ám đối nghịch với vẻ đẹp trong sáng đó. Tôi phải tẩy rửa lòng mình sạch “cái tôi” tự ái, ích kỷ, kiêu căng, vụ lợi… để phục hồi vẻ đẹp tâm hồn trẻ thơ, có như thế Nước Trời mới “trị đến” như lòng Chúa mong muốn.
Thứ Bảy tuần XIX mùa Thường Niên
Lời Chúa: 
 Mt 19,13-15
13 Khi ấy, người ta đem những trẻ nhỏ đến cho Chúa Giêsu để Người đặt tay và cầu nguyện cho chúng. Các môn đệ liền quở trách chúng, 14 nhưng Chúa Giêsu bảo: "Hãy để các trẻ nhỏ đến với Ta, và đừng ngăn cấm chúng, vì Nước Trời là của những người giống như chúng". 15 Sau khi Người đặt tay trên chúng, thì Người đi khỏi nơi đó.
Lạy Chúa Giê-su, Chúa đã sống với Mẹ Ma-ri-a và thánh Giu-se như một người con thảo hiếu, vâng lời. Chúa thấu suốt lòng dạ con người và Chúa yêu quí những tâm hồn đơn sơ nhỏ bé. Xin cho con, dù đang ở đâu và làm công việc gì, luôn biết đặt mình trước tôn nhan Chúa và luôn sống dưới cái nhìn đầy âu yếm và yêu thương của Chúa. Amen.

Thứ Năm, 11 tháng 8, 2016


GÌN GIỮ HÔN ƯỚC 


Cách đây vài năm, không những hai miền nam bắc Triều Tiên mà có lẽ cả thế giới cùng khóc trước cảnh tượng hai trăm người già của từ hai miền của đất nước bị chia cắt từ năm mươi năm nay gặp lại nhau, ôm chầm lấy nhau, chan hòa trong tiếng khóc và niềm vui đoàn tụ. Theo thống kê, có khoảng ít nhất bảy triệu gia đình Nam Hàn có liên hệ máu mủ với Bắc Hàn. Trừ một số nhỏ đã được đoàn tụ tại những nước thứ ba, phần lớn các gia đình Triều Tiên đều bị ly tán kể từ cuộc chiến tranh nam bắc hồi năm 1953. Gia đình đổ vỡ và ly tán vẫn là một trong những nỗi đau lớn nhất trong cuộc sống con người.
Không riêng gì chiến tranh, nạn ly dị mà chúng ta đang chứng kiến trong hầu hết các xã hội đương đại đã và đang là một trong những nguyên nhân gây ra nhiều vết thương khó hàn gắn nhất trong lòng người. Gia đình đứng vững, xã hội mới ổn định. Nhưng gia đình chỉ có thể đứng vững khi được xây dựng trên ý muốn của Ðấng Tạo Hóa về định chế hôn nhân mà thôi. Ðây là đạo lý mà Giáo Hội muốn mời gọi chúng ta cùng nhau ôn lại qua đoạn Tin Mừng hôm nay.

Vào thời Chúa Giêsu, dựa trên luật Môsê được ghi lại trong sách Tl 14, 1-4, thì mọi trường phái giải thích luật đều phải nhìn nhận việc ly dị, nhưng có điểm khác nhau về lý do ly dị. Trường phái Hillel cho phép ly dị vì bất cứ lý do gì, còn trường phái Shammai gắt gao hơn, chỉ cho phép ly dị trong trường hợp ngoại tình mà thôi. Những người Biệt phái đến chất vấn Chúa Giêsu như được ghi lại trong Tin Mừng hôm nay, không phải về việc có được phép ly dị hay không, nhưng về lý do của việc ly dị: họ muốn Chúa Giêsu phải chọn một trong hai lập trường: hoặc cho phép ly dị vì bất cứ lý do gì, hoặc chỉ cho phép ly dị trong trường hợp ngoại tình.
Trong câu trả lời, Chúa Giêsu không theo lập trường của con người, không đứng về nhóm nào, nhưng Ngài kêu gọi trở về với chương trình nguyên thủy của Thiên Chúa khi tạo dựng con người: "Sự gì Thiên Chúa đã phối hợp, loài người không được phân ly". Ðời sống hôn nhân và gia đình giữa người nam và người nữ là một định chế do chương trình của Thiên Chúa khi tạo dựng con người, chứ không do con người thiết định. Môsê cho phép ly dị vì chiều theo lòng dạ chai đá của dân chúng, chứ ngay từ đầu không có như vậy.

Tựu trung, ly dị hay ngoại tình là phản bội chính Thiên Chúa; Khi Thiên Chúa bị loại ra khỏi tâm hồn thì dĩ nhiên con người cũng sẽ dễ dàng phản bội và loại trừ người khác. Và ngược lại, mỗi lần chúng ta phản bội hay loại trừ tha nhân, chúng ta cũng xúc phạm đến chính Thiên Chúa. Con người mang lấy hình ảnh của Thiên Chúa một cách thâm sâu đến độ xúc phạm đến con người là xúc phạm đến Thiên Chúa; và chối bỏ Thiên Chúa cũng đồng nghĩa với chối bỏ con người. Suy gẫm về sự thủy chung trong đời sống hôn nhân, chúng ta cũng nghĩ đến tình yêu trong mọi quan hệ giữa người với người. Về điểm này, lời của thánh Gioan nên được chúng ta tâm niệm và đem ra thực hành: Thiên Chúa là Tình Yêu, ai sống trong tình yêu, người đó sống trong Thiên Chúa.
Thứ Sáu tuần XIX mùa Thường Niên
Lời Chúa: 
 Mt 19,3-12
3 Khi ấy, có những người biệt phái đến cùng Chúa Giêsu và hỏi thử Người rằng: "Có được phép rẫy vợ vì bất cứ lẽ gì không?" 4 Người đáp: "Nào các ông đã chẳng đọc thấy rằng: Từ thuở ban đầu, Tạo Hoá đã dựng loài người có nam có nữ, 5 và Người đã phán: Bởi thế nên người nam sẽ bỏ cha mẹ mà kết hợp với vợ mình, và cả hai sẽ nên một thân xác? 6 Cho nên họ không còn là hai, nhưng là một thân xác. Vậy điều gì Thiên Chúa đã kết hợp, thì loài người không được phân ly". 7 Họ hỏi lại: "Vậy tại sao Môsê đã truyền cấp tờ ly hôn mà cho rẫy vợ?" 8 Người đáp: "Vì lòng chai đá của các ông mà Môsê đã cho phép các ông rẫy vợ; nhưng từ ban đầu thì không có như vậy. 9 Tôi bảo các ông rằng: Ai rẫy vợ, trừ nố gian dâm, và đi cưới vợ khác, thì phạm tội ngoại tình. Và ai cưới người đã bị rẫy, cũng phạm tội ngoại tình". 10 Các môn đệ thưa Người rằng: "Nếu sự thể việc vợ chồng là như thế, thì tốt hơn đừng cưới vợ".11 Người đáp: "Không phải mọi người hiểu được điều ấy, nhưng chỉ những ai được ban cho hiểu mà thôi. 12 Vì có những hoạn nhân từ lòng mẹ sinh ra, có những hoạn nhân do người ta làm nên, và có những người vì Nước Trời, tự trở thành hoạn nhân. Ai có thể hiểu được thì hiểu".

Lạy Chúa, Chúa biết rỏ mọi sự, thấy rỏ mọi điều... Xin cho con dù sống trong hoàn cảnh nào cũng một lòng tin yêu vào Chúa. Chúa là Tình Yêu , có Chúa là có tất cả, con không thiếu thốn một điều gì. Chúa luôn định đọat cho cuộc đời con. Và con tin Chúa không bao giờ muốn con cái Chúa phải khốn khổ vì những chuyện không đáng khốn khổ.
Xin Chúa cho những người được Chúa ban tặng hạnh phúc lứa đôi, biết trân trọng và gìn giữ bền lâu bên nhau. Tạ Ơn Chúa ! Amen.

Thứ Tư, 10 tháng 8, 2016


YÊU THƯƠNG THA THỨ




 Lời Chúa dạy phải tha thứ đặt chúng ta vào đúng trọng tâm của Năm Thánh Lòng Thương Xót. Năm Thánh này được mở ra để kêu gọi mọi người đến nhận lãnh lòng thương xót thứ tha của Thiên Chúa; đồng thời cũng mời gọi mọi người hãy biết tha thứ cho nhau trong đời sống hàng ngày. Trong Tông thư mở Năm Thánh, Đức Thánh Cha Phanxicô nói: “Tha thứ là điều khó khăn, nhưng tha thứ chính là  phương tiện đặt trong những bàn tay mong manh của con người để đạt tới sự thanh thản trong tâm hồn, để sống hạnh phúc”. Ngài nhắn nhủ các tín hữu: “hãy vui mừng loan báo sự tha thứ trong Năm Thánh này.” Để thực hiện được viêc tha thứ, chúng ta phải biết quên mình, phải có lòng thương xót để biết chạnh lòng thương. Có như thế Năm Thánh này mới đạt tới mục tiêu là giúp cho mỗi tín hữu được sống vui tươi, thanh thản, hạnh phúc và bình an. Và như thế là Nước Trời đã đến và ở giữa chúng ta hôm nay.
Chúa dạy phải tha thứ đến bảy mươi lần bảy nghĩa là tha thư không giới hạn. Khi tha thứ như thế, chúng ta mới trở nên giống với Thiên Chúa hơn. Chiêm ngắm lòng thương xót và sự tha thứ của Chúa Giê-su để noi theo bước chân Ngài. Chúng ta đã được Chúa thương xót tha thứ, thì chúng ta cũng phải mở lòng để thương xót và tha thứ cho anh chị em mình.
Thứ Năm tuần XIX mùa Thường Niên - Ngày 11/8: Lễ Thánh Clara, đồng trinh
Lời Chúa: 
 Mt 18,21-19,1
18 21 Khi ấy, Phêrô đến thưa cùng Chúa Giêsu rằng: "Lạy Thầy, khi anh em xúc phạm đến con, con phải tha thứ cho họ mấy lần? Có phải đến bảy lần không?" 22Chúa Giêsu đáp: "Thầy không bảo con phải tha đến bảy lần, nhưng đến bảy mươi lần bảy.
23 "Về vấn đề này, thì Nước Trời cũng giống như ông vua kia muốn tính sổ với các đầy tớ. 24 Trước hết người ta dẫn đến vua một người mắc nợ mười ngàn nén bạc.25 Người này không có gì trả, nên chủ ra lệnh bán y, vợ con và tất cả tài sản của y để trả hết nợ. 26 Người đầy tớ liền sấp mình dưới chân chủ và van lơn rằng: "Xin vui lòng cho tôi khất một kỳ hạn, và tôi sẽ trả lại cho ngài tất cả". 27 Người chủ động lòng thương, trả tự do và tha nợ cho y. 28 "Khi ra về, tên đầy tớ gặp một người bạn mắc nợ y một trăm bạc: Y tóm lấy, bóp cổ mà nói rằng: "Hãy trả nợ cho ta". 29 Bấy giờ người bạn sấp mình dưới chân và van lơn rằng: "Xin vui lòng cho tôi khất một kỳ hạn, tôi sẽ trả hết nợ cho anh". 30 Y không nghe, bắt người bạn tống giam vào ngục, cho đến khi trả nợ xong. 31 Các bạn y chứng kiến cảnh tượng đó, rất khổ tâm, họ liền đi thuật với chủ tất cả câu truyện. 32 Bấy giờ chủ đòi y đến và bảo rằng: "Tên đầy tớ ác độc kia, ta đã tha hết nợ cho ngươi, vì ngươi đã van xin ta; 33 còn ngươi, sao ngươi không chịu thương bạn ngươi như ta đã thương ngươi?" 34 Chủ nổi giận, trao y cho lý hình hành hạ, cho đến khi trả hết nợ. 35 "Vậy, Cha Thầy trên trời cũng xử với các con đúng như thế, nếu mỗi người trong các con không hết lòng tha thứ cho anh em mình".
19 1 Khi Chúa Giêsu nói những lời đó xong, thì Người bỏ xứ Galilêa mà đến Giuđêa, bên kia sông Giođan.
Lạy Chúa Giêsu. Trong năm Thánh Lòng Thương xót. Đức Thánh Cha Phanxicô đã dạy chúng con cầu nguyện phải có lòng thương xót và thứ tha như Cha trên trời xin cho chúng con được kéo dài năm Thánh này suốt cuộc đời của chúng con.

Thứ Ba, 9 tháng 8, 2016


CHẾT ĐỂ SỐNG 


Nếu hạt lúa mì rơi xuống đất mà không thối đi, thì nó chỉ trơ trọi một mình, nhưng nếu nó thối đi, thì nó sinh nhiều bông hạt." (Ga 12,24)
Hôm nay, Giáo Hội kính nhớ một vị thánh được tôn kính rất nhiều trong những thế kỷ đầu tiên của Kitô giáo: đó là thánh Lôrenxô. Thật ra, người ta biết rất ít về vị thánh này...
Theo tương truyền, thì Lôrenxô là một vị phó tế người Roma phục vụ Giáo Hội dưới thời Ðức Giáo Hoàng Sixtô II, và có lẽ cũng đã chịu tử đạo trong thời kỳ bách hại của Hoàng đế Velerianô vào thế kỷ thứ 3.
Chuyện kể lại rằng, cũng như các phó tế trong giai đoạn tiên khởi của Giáo Hội, Lôrenxô được giao phó trách nhiệm quản lý tài sản của Giáo Hội và trợ giúp người nghèo. Ngày nay chúng ta gọi là hoạt động xã hội của Giáo Hội.
Sau khi Ðức Sixtô II bị bắt giữ, phó tế Lôrenxô cũng đã nghĩ ngay đến số phận chờ đợi mình mà Giáo Hội phải trải qua. Ngài tập trung lại tất cả những người nghèo, các bà góa và các em cô nhi tại Roma. Tất cả tài sản của Giáo Hội, ngài phân phát cho họ. Ðể cung cấp đủ cho số người túng thiếu quá đông, ngài đã cho bán cả các chén thánh dùng trong phụng tự...
Hoạt động bác ái quá rầm rộ này không mấy chốc đến tai viên thị trưởng Roma. Ông cho rằng, Giáo Hội phải có rất nhiều kho tàng. Thế là Lôrenxô đã bị điệu đến để cung khai về tất cả tài sản của Giáo Hội. Vị phó tế khôn ngoan này đã xin hoãn lại một thời gian để xếp đặt mọi sự và lập danh sách của cải của Giáo Hội. Trong suốt ba ngày, ngài cho triệu tập những người tàn tật, đui mù, góa bụa, cô nhi... và cho họ xếp hàng đứng trước dinh viên thị trưởng. Rồi ngài dõng dạc tuyên bố: "Ðây là tất cả tài sản của Giáo Hội".
Viên thị trưởng đã cho lời tuyên bố này là một thách thức ngạo mạn. Ông truyền lệnh cho thiêu sống Lôrenxô trên một chiếc giường sắt được nung đỏ. Các lý hình thay phiên nhau để quay trở thân xác của thánh nhân như một con thú...
Câu chuyện trên đây có thể chỉ là sản phẩm của một lòng tôn kính cao độ mà các tín hữu thời sơ khai dành cho một vị thánh. Nhưng, dù không biết nhiều về vị thánh này, chúng ta vẫn có thể xác quyết một điều: ngài đã chết vì Ðức Kitô. Sự thánh thiện ở thời đại nào cũng được định nghĩa như một sự đáp trả hoàn toàn đối với lời mời gọi bước theo Ðức Kitô.
Sống và chết cho Ðức Kitô: đó là ơn gọi từng ngày của người Kitô. Có nhiều hình thức bắt đạo khác nhau: từ những sắc lệnh cấm đạo công khai cho đến những hạn chế tự do tín ngưỡng một cách tinh vi.
Có nhiều hình thức tử đạo khác nhau: từ cảnh đầu rơi, máu đổ cho đến những cái chết dần mòn trong nơi lao tù, cũng như những khước từ hy sinh từng ngày mà mỗi người Kitô đang phải trải qua.
Sống trọn vẹn ơn gọi của người Kitô cũng là một hình thức tử đạo từng ngày. Quyết trí trung thành lắng nghe tiếng nói của lương tâm để không chạy theo những cám dỗ của quyền lực, của tiền bạc, của gian dối, của lường gạt: đó cũng là một cuộc tử đạo dai dẳng.
Quyết trí trung thành với Giáo Hội dù phải chịu những phân biệt đối xử, dù phải bị tước đoạt quyền lợi: đó cũng là một cuộc tử đạo dai dẳng.
Thứ Tư tuần XIX mùa Thường Niên - Ngày 10/8: Thánh Lôrenxô, phó tế, tử vì đạo
Lời Chúa: 
 Ga 12,24-26

24 Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Thật, Ta nói thật với các con: Nếu hạt lúa mì rơi xuống đất mà không thối đi, thì nó chỉ trơ trọi một mình, nhưng nếu nó thối đi, thì nó sinh nhiều bông hạt. 25 Ai yêu sự sống mình thì sẽ mất, và ai ghét sự sống mình ở đời này, thì sẽ giữ được nó cho sự sống đời đời. 26 Ai phụng sự Ta, hãy theo Ta, và Ta ở đâu, thì kẻ phụng sự Ta cũng sẽ ở đó. Ai phụng sự Ta, Cha Ta sẽ tôn vinh nó".

Lạy Chúa,
Xin hãy khắc ghi thật sâu vào tâm trí con Lời Chúa dạy về hy sinh và phục vụ. Vì công nghiệp của thánh Laurentio tử đạo, xin ban cho con ơn can đảm và trung thành với Chúa trong mọi hoàn cảnh và ngay cả khi phải hy sinh mạng sống vì Chúa và vì anh em. Amen

Thứ Hai, 8 tháng 8, 2016


KẺ BÉ MỌN


Trình thuật Tin Mừng hôm nay bắt đầu bằng câu hỏi các môn đệ đặt ra cho Chúa Giêsu: “Chớ thì ai là người lớn nhất trong Nước Trời”. Khởi đầu khá đột ngột này dễ gây khó khăn cho độc giả. Nhưng nếu bình tĩnh lại, độc giả sẽ không khó để tìm ra hai giả định cho bối cảnh của câu hỏi ấy rằng có lẽ bản văn trước đó đã kể lại sự tranh cãi về chuyện lớn nhỏ trong Nhóm Mười Hai; hoặc rất có thể đã có những ganh tị, ghen ghét trong cộng đoàn của Mát-thêu về chỗ đứng, vai trò của người này người kia chăng?
Thiết nghĩ, cả hai giả định trên đều có thể chấp nhận được, vì ít nhất Tin Mừng kể lại đã có lần các môn đệ cãi nhau xem ai là người lớn hơn, rồi bà mẹ của Giacôbê và Gioan cũng đã tranh thủ xin hai vị trí với hai vai trò cao trọng nhất cho hai con mình; và vì thực tế chuyện trọng người nọ, khinh kẻ kia không còn xa lạ đối với các nhóm, các cộng đoàn, kể cả những cộng đoàn thánh hiến. Vượt qua khó khăn ban đầu, mời bạn và anh chị, cùng tôi, chúng ta tiếp tục đón nghe và học sống điều Chúa Giêsu trả lời cho vấn nạn của các môn đệ.
2. Trước hết, Chúa Giêsu khẳng định người lớn nhất trong Nước Trời không phải là người làm được chuyện nọ công kia, mà là trẻ thơ và những ai biết hoán cải để sống như trẻ thơ (c.4). Nghĩa là những người biết tự hạ, biết bằng lòng với những gì Chúa ban, biết đón nhận giới hạn bản thân để hân hoan lệ thuộc vào người khác...
Kế đến, Ngài dạy phải quý trọng phẩm giá của những kẻ bé mọn trong nhóm, trong cộng đoàn như người nghèo, người tội lỗi, người bất tài... Theo đó, ẩn trong dáng bề ngoài có vẻ hèn hạ, vô dụng, đáng khinh, đáng trách nơi một số người, ta vẫn phải tin rằng nơi các anh chị em này vẫn còn đền thờ Thiên Chúa cao cả và uy linh, vẫn còn phẩm cách của người con được dựng nên để phụng thờ Đấng tạo hóa là Cha mình.
Cuối cùng, Chúa Giêsu còn đi xa hơn nữa khi mời gọi những ai có trách nhiệm lãnh đạo cộng đoàn phải học cách cư xử của Chúa. Nghĩa là phải có đủ yêu thương, đủ kiên nhẫn, đủ tinh thần trẻ thơ để tìm, để gặp, để đưa những anh chị em đã lạc xa cộng đoàn.
3. Mỗi chúng ta cùng lắng lòng nhìn lại mình và khiêm tốn nhìn nhận vị trí, vai trò hiện nay của mình trong cộng đoàn. Ta cùng xét xem mình đã đón nhận vị trí ấy với thái độ nào, xem mình đã đối xử với các thành viên có vẻ thấp kém trong cộng đoàn thế nào,... Phần thưởng Nước Trời hẳn là hấp dẫn đó, hẳn là chính đáng và phải đạo đó, nhưng để đạt được Nước Trời, chắc chắn ta phải trở nên trẻ thơ. Sự trở nên này bao hàm một cuộc hoán cải, một nỗ lực cộng tác với ơn Chúa để điều chỉnh lối sống, lối nghĩ hiện nay của ta.
Thật vậy, ta có dám từ bỏ tham vọng chiếm chỗ nhất trong ngành này hoặc lãnh vực nọ? Ta có dám rời khỏi vị trí mà ta đã phải nỗ lực nhiều để giữ nó, bất chấp những thủ đoạn và mánh khóe lớn nhỏ theo kiểu người đời? Ta có dám thay ánh mắt khinh bỉ dành cho người anh em, chị em bấy lâu nay bằng ánh mắt trân trọng, cảm thông và hợp tác? Ta có sẵn lòng ngỏ lời xin giúp đỡ từ ai đó mà họ thường cám ơn ta? Ta có rộng lòng đủ để tha thứ, để trao thêm cơ hội cho những ai trót xúc phạm, trót làm hại ta và cộng đoàn? Ta có kiên nhẫn và tin tưởng đủ để trao trách nhiệm hoặc trân quý sự đóng góp, dù là ở mức gần với số không nhất, của những anh chị em kém tài thiếu đức trong cộng đoàn ?

4. 
Thứ Ba tuần XIX mùa Thường Niên
Lời Chúa: 
 Mt 18,1-5.10.12-14
1 Khi ấy các môn đệ đến bên Chúa Giêsu mà hỏi: "Chớ thì ai là kẻ lớn nhất trong Nước Trời?" 2 Chúa Giêsu gọi một trẻ nhỏ lại, đặt nó giữa các ông 3 mà phán rằng: "Thật, Thầy bảo thật các con: nếu các con không hoá nên như trẻ nhỏ, các con sẽ không được vào Nước Trời. 4 Vậy ai hạ mình xuống như trẻ nhỏ này, người ấy là kẻ lớn nhất trong Nước Trời.
5 "Và kẻ nào đón nhận một trẻ nhỏ như thế này vì danh Thầy, tức là đón nhận Thầy. 10 Các con hãy coi chừng, đừng khinh rẻ một ai trong những kẻ bé mọn này, vì Thầy bảo các con, thiên thần của chúng trên trời hằng chiêm ngưỡng thánh nhan Cha Ta, Đấng ngự trên trời.
12 "Các con nghĩ sao? Nếu ai có một trăm con chiên mà lạc mất một con, thì người đó lại không bỏ chín mươi chín con trên núi, để đi tìm con chiên lạc sao? 13 Nếu người đó tìm được, Thầy bảo thật các con, người đó sẽ vui mừng vì con chiên đó, hơn chín mươi chín con chiên không thất lạc. 14 Cũng vậy, Cha các con trên trời không muốn để một trong những kẻ bé mọn này phải hư mất".

Lạy Chúa Giêsu yêu mến, xin mở mắt, mở trí, mở tâm và mở tay con để con nghe được, hiểu được và dám thực hiện điều Chúa mời gọi con hôm nay. Cuộc hoán cải này thật gay go, nhưng con tin Chúa sẽ giúp con thực hiện. Vì con biết, Chúa rất vui và con cũng rất muốn được gặp gỡ Chúa và anh chị em con trong Nước Trời. Amen.